(Tặng con
trai và hậu duệ KT-26 tuổi trưởng thành)
Thế
là con đã ở cái tuổi 18, con đang sống trong cảm giác bâng khuâng ngày xa trường,
xa lớp, chia tay thầy cô và bạn bè, hôm nay ở trường là lễ tri ân và trưởng
thành của các con…
Hãy
giữ chặt cảm xúc đẹp đẽ này làm hành trang cuộc sống con nhé, để sau này qua
nhiểu trải nghiệm, cảm xúc ấy vẫn hiện về và mãi sáng trong con. Tuổi học trò bao đời nay vẫn vậy, nghịch ngợm
bướng bỉnh va muốn khẳng định mình nhưng trong sáng đáng yêu. Cách đây gần 30 năm về
trước, ba cũng được sống trong những giây phút học trò khó quên như vậy.
…Chỉ
còn đôi tuần nữa là ra trường, một trận bóng đá quá sức đã làm hư nốt cái chân
trái của ba, cũng như cái chân phải 3 năm trước đó, những bước chân không vững
làm ba ngã xõng xoài bất lực trước những giấc mơ hoài bão học trò. Cái cột điện
góc sân vắng khu tập thể là chỗ dựa đúng nghĩa của ba những lúc chán nản ấy, và
cũng nhiều lần nó chứng kiến những giọt nước mắt buồn tủi nhìn bạn bè phấn trấn
cho ngày ra trường của ba… Rồi buổi chia tay thầy cô, bạn bè, trường lớp cũng tới,
cái chân đau như thách thức tính tự ti vốn có của cậu học trò nghèo trong ba, ba
quyết định không đi dự buổi liên hoan tổng kết ấy trong sự giằng xé tình cảm
sâu nặng về trường lớp, về thầy cô bạn bè. Cái cột điện lại nghiêm trang lặng
nhìn sự cô đơn của cậu học trò lớp cuối vào lúc chập choạng chiều tối mùa hè ấy…
Nhưng rồi, trong lúc cô đơn, chán nản, ba lại được nghe tiếng gọi của trường, của
lớp, lại được sống trong tình yêu thương sáng trong học trò. Bà giáo cho mấy người bạn xuống rước ba về
trường, chúng cõng ba lên chiếc xe đạp, vô tư lệch mông đạp xe đưa ba về với buổi
xum họp lớp cuối cùng của tuổi học trò… Càng về đêm, những tiếng nghẹn ngào bịn
dịn của các cô cậu học trò càng lớn dần, để đến lúc chia tay họ ôm chặt nhau nức
nở không muốn rời. Lạ thay, khác với lúc dựa cây cột điện nơi xóm vắng, ba của
con chẳng hề rơi giọt nước mắt nào, lặng lẽ ngắm nhìn những tình cảm học trò
sáng trong ấy để lưu mãi trong mình mà xuýt chút nữa ba đã bỏ qua... Ngày ấy,
không có một lễ tri ân và trưởng thành hoành tráng, nhưng những tình cảm của Bà
giáo và bạn bè đã mãi trong ba như thể một lời tri ân vĩnh cửu trên mỗi bước đường
đời của mình.
Mẹ
được đi dự lễ ở trường con hôm nay, nghe giọng kể, ba biết mẹ nhiều cảm xúc lắm.
Mẹ nói rằng trong bầu không khí ấm áp mái trường ấy, con trai mẹ đã rưng rưng tặng
mẹ cánh hoa tri ân và nhận ở mẹ một món quà đánh dấu sự trưởng thành con trẻ.
Đúng thôi, mặc dù ngày mai sẽ là một chặng đường mới, khó khăn và thử thách hơn,
nhưng 18 năm qua, là những tháng ngày lo toan trăn trở, những lúc buồn vui, lúc
ốm bệnh cùng con… để hôm nay giữa bầu không khí tưng bừng mà lắng đọng ấy, mẹ
nhận ra, con trai mẹ đang trưởng thành.
Cấp
1 chập chững mái trường, cấp 2 bản lề tiểu học, rồi những năm cấp 3 cũng qua đi
thật nhanh cùng sự trường thành hơn trong con. Ngoài những kiến thức thu nhặt
được ở giảng đường, những chương trình ngoại khóa, những trận cầu, những giải
bóng đá trong và ngoài trường, những bình luận trên các diễn đàn, cùng những
người thầy, người bạn phổ thông trong sáng, con đang tích lũy và nó giúp con nâng cao những kỹ năng cứng - mềm còn
thiếu. Hãy nắm lấy nó, con đường phía trước còn nhiều gian nan, thử thách, thu
hoạch hôm nay sẽ là khởi đầu cho chặng đường mới ngày mai.
Ngày
tri ân và trưởng thành của các con gần vào ngày quốc tế thiếu nhi, cứ đến ngày
này, các bậc cha mẹ hay hướng tình cảm về con cái của mình. Con đã qua rồi cái
tuổi nhận quà mùng 1/6, nhưng năm nay ngày con xa trường xa lớp, xa cả thầy cô
bạn bè phổ thông để bước vào một chặng đường thử thách mới, xí xóa tuổi tác con
trai, bằng vài dòng ngắn ngủi này, ba tặng con sự vui mừng của ba mẹ để con tự
tin bước tiếp trên những chặng đường mới.
HCMC
– 19 MAY 2013 – CHUTI.
Chúc mừng Chuti và Phu nhân!
Trả lờiXóaMột cậu giai rắn gỏi, một tương lai rộng lớn!
Thanks KT . một chặng đường mới gian nan thử thách hơn đang chờ cháu.
Trả lờiXóaHưởng ửng ngày QT TN 01/6. Tặng con trai và hậu duệ 26 niềm vui của bậc làm cha mẹ.
ACE cùng hưởng ứng!
Cảm ơn bài viết, ba mẹ của cậu cả thật hạnh phúc khi nhận được tri ân trong ngày này.
Trả lờiXóaCon trai mình cũng ra trường năm nay, nhưng cậu còn nhiều vấn đề lắm. Mình sẽ in bài này cùng với cảnh Chư tặng hoa tri ân cho mẹ cậu để xem cậu cả nhà mình nghĩ gì? :D
Heheh... Thanks TD.
Trả lờiXóaBài viết Chuti tặng Chu và các cô cậu ngày ra trường. Những cô cậu cũng như Chuti 29 năm về trước. Nhưng thanh niên luôn có nhiều vần đề. Và vấn đề đối với cha mẹ như ngu ý của Chuti là coi như chẳng có vấn đề nào cả.
Đúng vậy, với Chuti, chặng đướng phía trước của các cháu còn quá nhiều gian nan, thử thánh, nhưng hôm nay ngày ra trường, các cháu đã vượt được một chặng đường ngắn, mỗi chặng đường vượt qua đều mang lại cho cha mẹ chút niềm vui, và hãy rất vui được chúc mừng các cô, các cậu.
Thanks Chuti đã động viên, cũng biết vậy nhưng như 1 qui luật muôn đời: Cứ thấy lo lo là ...
Trả lờiXóa:D
No star where.
XóaNếu ta nhìn lại chi1ng ta ở cái tuổi con ta... thì có lẽ sẽ chẳng có vấn đề gì.
Dear D:
Trả lờiXóaTừ từ rồi khoai sẽ nhừ!
Tôi định warning phong trào viết về trẻ em, nhưng đổi hồn: nếu con là cha, là mẹ... Lúc đây ta phãi đ71ung trên góc độ con trẻ để 'soi" lại mình!
Trả lờiXóacau be se rat tu hao ve ba me minh!
Trả lờiXóaCau con trai rat giong ba ngay tre, Me rat tre, dep va rang ngoi hanh phuc.
Ba han phai rat tu hao
Thanks Phạm.
Trả lờiXóaĐoc những lời chia sẻ và khen tặng của Phạm mà mát cả lòng, thật đấy! Vì vậy ngày CN ngồi nhà mà cũng vội online có lời comment.
Ba nào chả tự hào khi được khen con trai giống mình, thằng đàn ông nào trả tự hào khi khen vợ mình rất trẻ, đẹp và rạng ngời hạnh phúc. Ba mẹ nào không vui khi con mình tự hào về mình. rất đầy đủ!
Ba nó hẳn rất vui vẻ nhận lời khen tặng này, thứ nhất có lẽ để thỏa mãn cái tự sướng, thứ hai nhưng có lẽ quan trọng hơn là biết cháu và mẹ cháu sẽ đọc, an toàn trên hết không thì cái thứ nhất cũng chẳng còn!