Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

NGƯỜI THẦY ĐẶC BIỆT (Nhân dịp 20/11)

Vào trường.
Học xong năm thứ nhất thì Nó nhận được quyết định chuyển sang khoa Kinh tế vì lý do sức khỏe.
Vậy là giấc mơ làm Sin Bát tan tành mây khói. Cũng tại nhiều thằng muốn làm Sin Bát nên mới ra nông nỗi!

Có người bảo Nó tìm "cửa" để chạy.
Bu thấy Nó buồn, lục tìm trong tủ mấy chỉ vàng đi chợ dành dụm được, bảo: nếu cần thì cầm lấy mà chạy!
Nó chực trào nước mắt nhưng phải giả bộ vui vẻ: Thôi. Bu lo làm gì...
Ừ con nghĩ thế cũng phải. Bu thấy người ta làm vậy cũng hợp lý. Con học Kinh tế sau này làm trên bờ cho nó nhàn, sông nước vất vả lắm...

Rồi Nó qua lớp mới, chỉ có điều mặt Nó dài hơn một tí. Mấy đứa bạn bảo thế.
Rồi kỳ thi cuối năm thứ Hai tới. Nó qua hết các môn, chỉ còn môn Triết Học Mác- Lênin.
Hôm đó khi tới phòng thi thì Nó được thông báo, mấy thằng chuyển lớp như Nó không đủ tư cách , phải thi để lấy điểm tư cách. Chả là bọn chúng đến giữa kỳ mới chuyển qua mà bên lớp cũ lại chưa học môn đó.
Nó lên bàn thi và nhìn mấy Thầy, Cô hỏi thi với ánh mắt không "vui vẻ" gì. Chẳng hiểu có phải vì ánh mắt đó không. Nó nhận điểm 4.
Oái oăm thay. Với điểm 4 đó, Nó không có cơ hội thi lại và lọt vào danh sách tụt lớp. Nếu không vì cái vụ tư cách thì Nó thậm chí chả cần thi lại . (Qui định thời đó cho phép một môn điểm 4.)
Một ông Thầy quen với anh Nó báo tin như vậy.

Ông anh nghe tin quát: Mày học hành kiểu đ. gì thế?! Xấu cả cái mặt tao!
Ông anh cùng Nó đi gõ cửa. Chả có ai nhiệt tình.
Nó uất đến tận cổ. Chẳng phải lỗi của Nó.

Rồi Nó và ông anh đến gặp Người Thầy ấy. Ông là trưởng khoa Mác Lê.
Sau khi nghe trình bày, Ông nheo nheo mắt rồi nói: Tôi sẽ ủng hộ cậu đến cùng. Lỗi không phải do cậu.
Ừ. Cái Ông Thọt này xem ra xứng mặt anh hùng nhất! Nó nghĩ.
Lại đơn từ. lại gõ cửa.. và Nó được thi lại.
6 điểm.

Gần 30 năm rồi, Nó muốn quên cái kỷ niệm ấy. Nhưng Nó nhớ Ông.

8 nhận xét:

  1. Trong xã hội người tốt luôn nhiều hơn kẻ xấu, nghề làm thầy còn hơn như vậy, những người thầy có lương tâm và trách nhiệm vẫn rất nhiều. Bọn mình trưởng thành, có con cái rồi mới thấy, mình dạy 1,2 đứa lắm lúc còn tức điên, nữa là thầy cô dạy 1 lũ nhất quỷ nhì ma. KT26 cũng phải cám ơn ông thầy ấy để bây giờ có 1 TBT đầy tâm huyết, nhể...

    Trả lờiXóa
  2. Bạn có nhớ tên thầy không? Hình như mình biết và đôi khi vẫn gặp thầy ở trường. Nếu muốn hôm nào mình sẽ gửi lời hỏi thăm của bạn đến thầy, chắc thầy vui lắm. Con trai thầy cũng là sinh viên của mình cách đây hơn chục năm rồi. Có lẽ nghề làm thầy rất vui và mong có những ngày học trò của mình bày tỏ tình cảm đối mình. Mình cũng có một cô sinh viên ở trong hoàn cảnh đúng như bạn, sau đó mình cũng xin được một số môn, còn một số phải thi lại, cũng may mà không lưu ban. Người ta nói trong cuộc sống có những lỗi do ai đó vô tình tạo ra, nhưng lại mang lại cơ hội cho người khác thể hiện bản thân mình.

    Trả lờiXóa
  3. Hehe. Tks Cô giáo.
    Thầy chắc chẳng nhớ. Thầy không dạy và cũng không hỏi thi bọn mình lần nào.

    Trả lờiXóa
  4. Chắc chắn Thủy sẽ được cô sinh viên đó lưu vào bộ nhớ với cái tên: CÔ GIÁO ĐẶC BIỆT!!

    Trả lờiXóa
  5. Kể ra để khỏi phải Nhớ. Đúng vậy bạn Khoa Mạc.

    Trả lờiXóa