Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

KỶ LUẬT KHÔNG NƯỚC MẮT (Thùy Dương)



 Nhân seri bài về dạy con, xin tặng mọi người biểu đồ rút gọn của phương pháp kỷ luật không nước mắt. Một qui tắc quan trọng của nó là không đánh con, cha mẹ làm gương cho con thì cũng làm gương cho chính mình & làm gương cho  nhau. Tránh dạy con một đằng, mình làm một nẻo.
He he… khó đấy! Chính vì vậy mà khi ta làm cha mẹ một cách tận tâm đầy tình thương & trách nhiệm, thì ta đã hay hơn chính mình của ngày hôm qua.

Click vào hình để phóng to

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Con Cái Thời@ (Khongthoike)




Nước mắt chảy xuôi ! Thực sự chả nhớ ai đó nói cũng lười tra cứu như mọi khi, chỉ thấy rằng , tuổi này rồi càng thấy hợp lý.

Bản chất con người là " bất hiếu " theo nghĩa của Khổng giáo. Suy xét sâu hơn , đa dạng hơn thì câu này không phải khẳng định mà cảm thán và nội suy.
Loài người là động vật " cao cấp " . Chúng ta có thể liệt kê rất nhiều chi tiết so sánh giữa người và động vật khác tồn tại trong thế giới này ngõ hầu chứng minh sự cao cấp này. Nhưng ở khía cạnh khác không có bất kỳ động vật nào tiến hoá hơn nhân loại về chữ Hiếu.

So sánh đơn giản , việc chăm sóc thế hệ sinh ra và nuôi dưỡng mình khi trưởng thành , con cái chăm sóc ngược lại cha mẹ khi già yếu, ốm đau hoàn toàn chỉ có ở con Người. Hành vi này của loài Người đã đủ ngạo nghễ tồn tại và thống trị muôn loài , Thậm chí trời đất phải ghen tỵ, quỷ thần phải tránh xa !!!

Xuất phát từ căn nguyên sâu xa của quy luật sinh tồn, của xã hội thì việc sinh con, chăm sóc , nuôi dưỡng con cái là vấn đề bất khả tư nghị , không thể bàn cãi , đồng thuận tuyệt đối của tất cã tôn giáo, nhóm lợi ích và cá nhân. Nói theo thuyết nhị nguyên (Ông bạn tôi hay dùng mọi việc đều có hai mặt ) , quan hệ cha mẹ và con cái là hữu cơ và tương tác cần đủ.

Nhiều hình thái xã hội trôi qua theo dòng chảy của thời gian , nhưng xét theo con số thống kê, kỹ băng hà gần nhất khoảng 151000BC cá thể tồn tại trên địa cầu là hơn 10000, thé kỷ hai mốt : 7tỷ .Nhân loại tăng trưởng mạnh mẽ như vậy phần lớn nhờ vào việc tập trung mọi thứ tốt nhất cho thế hệ sau.

Thời @ , thông tin tràn ngập, lũ lụt, bội thực, Nhu cầu mưu sinh và nhu cầu khác làm chúng ta rất dễ ngộ nhận, cảm thấy mình chưa làm đủ trách nhiệm, nghĩa vụ, bổn phận , thời gian, tình cảm ...với con cái ( chứ chưa dám với Bố Mẹ !,,) Theo tinh thần lạc quan , quý vị đừng lo, đâu có đó. Phần vô thức trong chúng ta luôn có xu hướng, hành động làm việc mà tưởng như xao nhãng này.
Các bạn thấy không , trà dư tửu hậu, trên trời dưới đất, chính trị, chính em cuối cùng vẫn quay về thành công, thất bại, vui buồn của con cái....Dẫu biết rằng, không ai giống ai, không phải giải pháp, đường hướng nào cũng hợp lý cũng đưa ra kết quả như mơ. Sâu thẳm mỗi cá nhân đều nỗ lực hết mình cho công việc này là đủ, không uổng đã có mặt trên cõi đời này.
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ. Con cái là tương lai, ... quá nhiễu tổng kết, quá nhiều bài học, châm ngôn, tục ngữ.. tựu trung lại muốn thế hệ sau như thế nào thì phải đầu tư nhân lực, tài lực, trí lực , tình lực, vận số lực vô điều kiện..

Thế thì ta còn gì ? bạn bè, anh em ,đam mê, hoài bão, ước vọng, ... ai xử lý đây ? chưa nói là nhân sinh hữu hạn. Hài hước , nhiều người cúng mỗi nải chuối xanh mà cầu đủ thứ , sức khoẻ, tiền bạc, con cái, sự nghiệp, may mắn..
Nhiều vị mang trong mình hùng tâm tráng khí " đẩy hạ " cho thế hệ sau làm giùm bằng mấy lời có cánh lúc lâm chung ...hehe.

Một cách nhìn khác vễ việc hành xử với con cái theo cá nhân là hãy làm những gì của minh tối đa, hạn chế việc phải giao lại cho con cái ( kể cả tài sản nếu có ).
Kỹ thuật thì dựa vào Google. Hy vọng mọi sự tốt lành .

Thế sự mong manh, sức người có hạn . Dưới âm phủ treo hai câu đối . Cố tình làm thiện không được thưởng, vô tình làm ác không bị phạt.
Vậy thôi!

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

LAN MAN CÁI SỰ THƯƠNG NHAU …. (Chuti)



Lại lý sự cùn, cài lý sự của thằng Nó, cứ phải méo méo, mó mó đi một chút thì mới đã cái tính hay châm, hay chọc, ấy thế mà cứ mở miệng ra Nó lại cứ nói thằng, nói thắn. Mâu thuẫn, mâu thuẫn quá! Các cụ đã dạy “thương nhau cho roi cho vọt”, nó lại bóp méo ra ‘thương nhau cho nhau cái sự thẳng thắn” mới là lạ!

Góp ý nhẹ nhàng, không chịu, Nó ông ổng bắn lại như tên bay. Nó bảo, tính Nó sợ chết, roi vọt từ bé ăn nhiều, đến giờ quĩ chịu đựng của Nó cạn hết rồi, sợ đau lắm, nên từ hồi có con đến giờ Nó có dám dùng roi với con cái lần nào đâu. Ngẩn ngơ một chút, lắc lắc cái đầu kiếm thêm sự linh hoạt của bộ óc bên trong, Nó lật khật khai , thực ra có một lần, cái lần mà thằng nhóc lớn nhà Nó học năm lớp hai, vì thèm cái túi bánh tráng lắc với muối ớt mà nhỡ tay lấy của mẹ 2 ngàn đồng. Mẹ biết được, không nói không rằng bảo để ba về xử lý làm thằng con căng thẳng suốt cả tối. Ăn cơm nhanh nhẹn, vào học bài sớm, thi thoảng còn rụt rè hỏi ba vài con toán… Nó đáp lại một cách nhẹ nhàng khác thường, đi ngủ sớm, chẳng hề đả động đến cái chuyện “tày trời kia”. Thằng con tiếp tục chịu đựng đến ngày hôm sau, lại cơm nước gọn gàng, học bài sớm… Nhưng khác với hôm qua, Nó đã vót sẵn một cái roi tre nho nhỏ, thằng con chưa đi ngủ sớm được, Nó yêu cầu nằm sấp xuống giường. Chỉ vài câu hỏi, sức chịu đựng của thằng bé lớp hai không còn nhiều sau hai ngày dài, cu cậu khóc nấc “ Dạ, con biết lỗi của con rồi, ba tha lỗi cho con, con xin nhận 10 roi..!!” “Lỗi con đúng phải chịu 10 roi, nhưng ba không dám đánh con đủ 10 roi, bởi vì con sẽ không thể chịu đựng được, con là con của ba, ba không muốn thấy con như vậy, ba cho con nợ...” - Nó nói và vung thật mạnh quất một roi vào mông con, thằng bé quặn người lấy một tay đỡ lấy mông, cả hai ba con Nó đều nghẹn ngào và nhớ mãi sau một cái roi duy nhất đến lúc thằng bé bắt đầu vào đại học hôm nay….Đúng, Nó đã thẳng thắn, 10 phát như thế chẳng ai chịu được, cả Nó và thằng bé tuổi lớp hai.
Nó bảo, các cụ nói bóng nói gió thế nào chứ, “thương nhau cho roi cho vọt” mà hiểu nôm na nghĩa đen hoài vậy chịu sao thấu! Nó cũng từng ăn đòn hồi bé, Nó biết được cái đau đớn về thể xác lẫn tinh thần mỗi khi nhận đòn roi, do vậy mặc dù con nhận 10, Nó cũng nói trước cái đau đớn của roi vọt là vậy, Nó thẳng thắn thể hiện quan điểm của nó về cái sai của con và tình thương của Nó. Với Nó thế là đủ, rõ ràng và minh bạnh, con có lỗi, con phải có trách nhiệm với cái sai của mình, còn tình thương và sự rộng lượng của Ba, Mẹ lại là một chuyện khác,  tùy thuộc vào sự ăn năn và thay đổi của con cái. Cái tình thương và sự rộng lượng ấy còn tùy thuộc vào chính con người của cha mẹ. Nó nói, Nó thương con đã đành, nhưng Nó đếch dám đánh con còn bởi vì với Nó, những cái lỗi ấy, thời bằng tuổi con cái, Nó mắc hoài, mắc nhiều hơn cả con cái bây giờ nữa đằng khác. Nếu vậy, đánh con thà rằng lấy roi quật vào mông mình còn hơn, bởi các cụ nói có sai : “dạy con là ta đang dăn lại chính mình”, Nó không dám đánh con là vậy.
Nói đến đây, chả hiểu cái lý luận ngược ngạo của Nó “ thương nhau cho nhau cái sự thẳng thắn” là cái quái gì sau dẫn chứng không đánh con của Nó, ừ có một chút gì là sự thắng thắn đúng sai, có sai nhận sai, nhận sai để mà sửa sai. Nhưng thú thật người viết cứ như đi trong ma trận, chả hiểu cái chết tiệt lý luận cũng chẳng khác gì ma trận của Nó cả. Mình đang bực mình, Nó còn ngửa cổ cười khà khá đắc chí, rồi lại con cà con kê dẫn người viết đến chỗ khác. Nó diễn giải, nào là nói về cái sự thương với thẳng thắn thì dễ ợt à, dễ quá nên người ta đâu có nhớ để làm báu vật, để mà giữ lâu. Cái thẳng thắn ấy phải gắn với cái sự ghét thì Nó mới độc. Chao ôi, quả là mệt với Nó!... Nàỳ nhé, cũng là các cụ dạy ở vế sau: “ghét nhau cho ngọt cho bùi” đúng không!? Nói như vậy, các cụ hay chí ít các cụ dạy tính không trung thực, chả có đời nhà ai, ghét nhau mà lại cho ngọt cho bùi nhau cả,  ghét nhau thì cho đấm cho đá thì có…. Bó tay với Nó, đã bảo các cụ nói nghĩa bóng, nghĩa gió chứ ai uỵch toẹt nghĩa đen như Nó cơ chứ! Nghe vậy, Nó lại cười sặc sụa nhả ra một tràng: “Tóm lại, suy cho cùng vẫn là cái sự không thẳng thắn trong cả cái cách suy nghĩ. Nghĩa đen luận ra thì sai bét, còn nghĩa bóng hiểu ra hóa là ta lừa phỉnh chính bản thân ta hay ta không thương ta!? Thương mình là trên hết, và như vậy thẳng thắn là thương mình hay thương nhau cho nhau sự thẳng thắn”.
“Đúng là AQ sống lại, thời đại internet bây giờ thì người ta gọi là Botay.com!” – Người viết chịu không nổi phải nổ tung. Nhưng Nó lại khác, làm hết một ly bia rồi ra bộ suy ngẫm: Các cụ nhà ta xưa đều tuyệt cả, ai cũng biết vậy, sống truyền đời nay, do văn hóa vùng miền, các cụ sống bên trong nhiều quá, thương mà chả dám nói là thương, ghét chả dám thể hiện cảm xúc ghét, rồi lại bằng cái nọ, cái kia, bằng ngọn gió, câu thơ nói lên cảm xúc của mình. Đôi khi gặp người không biết thơ, sợ gió, hiểu lầm chết người… Và qua nhiều trải nghiệm sống, đôi khi ta dùng kế nén âm “lặng im trên hết”, để rồi đâu đó tự đặt ra một cái lệ “lặng im là đồng ý”, chả biết cơm, cháo ở internet nào nhưng cái Botay.com mà ông vừa nổ ấy chẳng phải thời đại tân tiến bây giờ mới có, mà đã xuất hiện sớm thời tổ tiên chúng ta ở mảnh đất hình chữ “S” này rồi.
Ôi, chịu không thấu với cái “thương nhau cho nhau cái sự thẳng thắn” của Nó!
HCM – 02 AUGUST 2013-CHUTI

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

LÀM BẠN VỚI CON

Mỗi một kỳ thi lại nghe tin con của bạn đỗ điểm cao, du học đây đó. Thi thoảng lại có đứa được đăng báo.
Mừng cho bạn mình!
Tại sao con bạn mình giỏi thế nhỉ?!
Thứ nhất là bạn mình giỏi, điều này khỏi bàn cãi.
Ngoài ra còn có gì nữa nhỉ?
Có người từ chối nhậu để ở nhà làm bạn học với con. Có người đang nhậu nhưng đến giờ đón con là "lỉnh" mất. Có người chấp nhận bỏ công việc tốt, đi xa vì tương lai của con...
Không phải ai cũng có quan điểm sống và giáo dục giống nhau nhưng có một điểm chung: đó là trách nhiệm và tình thương.
Con tôi còn nhỏ (vì lúc trước mải chơi). Cám ơn các bạn đã cho tôi nhiều bài học quí.

Bài học đầu tiên tôi áp dụng là làm bạn với con mình.
 



Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Người đàn ông 53 tuổi vào đại học ( St của Chuti)



Muốn cùng con trai học hết 4 năm đại học, ông Hoàng Văn Toán (53 tuổi, Thanh Hóa) quyết định đi thi và đạt 22 điểm khối C của ĐH Hồng Đức.

Chuyện cha con người nông dân Hoàng Văn Toán đi thi đại học đạt điểm cao làm cả xóm nhỏ Tào Sơn, xã Thanh Thủy (Tĩnh Gia, Thanh Hóa) xôn xao mấy ngày qua. Tại xưởng mộc của gia đình, nhấp ngụm nước trà, người đàn ông tóc hoa râm cho hay, con trai cả mới lên mạng xem điểm thi. Năm nay, cả hai bố con cùng dự thi ĐH Hồng Đức. Bố thi vào khoa Sư phạm Lịch sử được 22 điểm (Văn 6,5; Sử 8,5; Địa 7), còn con trai thi Sư phạm Toán đạt 22,5 điểm.
Chia sẻ về quyết định thi đại học, giọng ông trầm buồn bảo đi thi phần vì con, phần cũng vì bản thân bởi hai cha con đều dang dở học hành. Con trai đầu của ông tên Hoàng Văn Tĩnh (sinh năm 1985) học khá giỏi các môn khối A. Tĩnh từng là sinh viên ĐH Bách khoa Hà Nội, rồi HV Quân y (hệ dân sự), nhưng đều bỏ dở. Vài năm nay, thi thoảng ông lại giật thót mình khi nhận được giấy báo nhập học của các trường. Thì ra, con trai giấu bố mẹ đi thi lại đại học.
Thấy con bỏ hết trường nọ đến trường kia, ông Toán buồn lòng và bỏ công tìm hiểu. “Lúc đầu, tôi tưởng nó đua đòi chúng bạn mà lơ là việc học, nhưng không phải. Con trai tôi không học được các môn xã hội, thi toàn bị thiếu điểm đâm ra chán nản, dù các môn tự nhiên nó học khá giỏi”, người cha tâm sự.
Ở tuổi 53, ông Hoàng Văn Toán vẫn quyết định đi thi đại học. Ảnh: Hoàng Phương.
Nhiều người khuyên ông không cho con đi học nữa mà cho đi làm. Lòng người cha bộn bề suy nghĩ, trong thâm tâm ông không muốn con trai “đứt mạch học”, đi vào vết xe đổ của bố năm xưa nên quyết tâm phải cho con học đi hết chặng đường đại học. Ông bàn với vợ sẽ cùng đi thi, cùng đi học để động viên tinh thần con trai. Biết tâm nguyện của chồng, người vợ rất ủng hộ.
“Tôi muốn mình nắm thật chắc kiến thức các môn xã hội ở trường đại học để về dạy cho con. Bản thân cũng muốn hoàn thành việc học dang dở trước đây”, ông giải thích. Năm 1981, ông từng là sinh viên trường mỹ thuật, nhưng nhà đông anh em, lại là con trai đầu nên đành bỏ dở, về nhà đi làm phụ mẹ nuôi các em. Nhưng dù đi làm phụ hồ, làm nông, rồi làm thợ mộc, nhưng khát khao được học của ông vẫn luôn cháy bỏng.
Vậy là hai cha con ông cùng làm hồ sơ thi đại học. Ông Toán thi vào sư phạm Sử (khối C), còn Tĩnh thi sư phạm Toán (khối A) của ĐH Hồng Đức.
Người đàn ông đầu hai thứ tóc cười khà khà bảo mấy ngày thi ông thường đến muộn vì ngại mình tuổi cao lại đi thi với con cháu. Bị sinh viên tình nguyện chặn lại, ông phải nói dối là phụ huynh mang thẻ dự thi cho con trai bỏ quên và năn nỉ mới được đồng ý cho vào. Gặp hai công an kiên quyết mời ra khỏi khu vực thi, ông gãi đầu gãi tai rồi xuất trình thẻ dự thi, họ mới tin ông là thí sinh.
Bước vào phòng thi, ông hốt hoảng khi bao con mắt đổ dồn về mình, kể cả giám thị. Để tự trấn an tinh thần, ông viết vào giấy nháp “Hãy tự tin lên, đừng để ý xung quanh” rồi bắt đầu làm bài bằng tất cả lòng say mê đối với sự học và kiến thức mình có.
“Tôi không bất ngờ về điểm thi của bố vì kiến thức ông cụ khá uyên thâm”, anh Tĩnh cho hay. Anh chờ ở cổng trường thi mới hết 2/3 thời gian đã thấy bố ra. Người con trai tâm sự, anh tự hào về bố song cũng tự ti về bản thân vì còn trẻ tuổi mà không có quyết tâm như ông. Anh bảo nếu hai cha con cùng đi học sẽ cố gắng vừa đi học vừa dạy thêm để trang trải việc học. Sở dĩ Tĩnh chọn thi ĐH Hồng Đức vì gần nhà, vừa học vừa đỡ đần được công việc giúp bố mẹ.
Tâm sự về lý do dang dở các trường đại học, Tĩnh tự nhận mình không kiên nhẫn. Anh không ghét các bộ môn xã hội nhưng không đam mê nên khi học thấy như một cực hình.
Nghe con trai nói, ông Toán tự nhận sai lầm của mình là hướng cho con học thiên hết về khối A mà không coi trọng những môn xã hội. Theo ông, các môn Văn, Sử, Địa không khó học, chỉ cần người học có ý chí và chăm chỉ một chút là được. Trong các môn khối xã hội, ông yêu thích nhất Lịch sử. “Tưởng chừng khô khan nhưng khi đọc rồi, say mê rồi thì thấy nó là một thế giới cực kỳ sinh động. Lịch sử Việt Nam đáng tự hào lắm chứ”, ông nhận xét.
Công việc thường ngày của ông Toán ở xưởng mộc. Ảnh: Hoàng Phương.
Để ôn thi đại học, ông Toán tự mua sách giáo khoa và tài liệu về đọc. Ngoài ra, ông bỏ thời gian học qua tivi. Ban ngày làm việc ở xưởng mộc, ban đêm ôn bài và kèm con trai ôn thi Lý, Hóa khối A. Ôn thi trong vòng hai tháng, ông tự tin đi thi khối C và giành 22 điểm dù thế mạnh của ông là kiến thức về các môn tự nhiên.
Ngoài công việc ở xưởng mộc, ông nhận dạy thêm một số con em của bạn bè, người thân tại nhà. Nhiều người trong số đó giờ đang là sinh viên các trường công an, quân đội, y dược. Có người đã làm bác sĩ bệnh viện lớn, thi thoảng về thăm vẫn coi ông như một người cha thứ hai.
Ba đứa con vào đại học cũng một tay ông dìu dắt. Ngoài cậu cả mới biết điểm thi, cô con gái thứ hai vừa tốt nghiệp ĐH Kỹ thuật y tế Hải Dương. Con trai út đậu HV An ninh, được gửi sang đào tạo chuyên ngành Bác sĩ đa khoa của HV Quân y.
Ngồi kế bên con trai, cụ Nguyễn Thị Hạp (mẹ ông Toán) bước sang tuổi 87 rơm rớm bảo rất mừng vì con và cháu cùng đi thi đạt điểm cao. Cụ luôn hối hận vì ngày xưa do hoàn cảnh quá khó khăn, phải để con trai nghỉ học giữa chừng. Giờ cụ chỉ mong cả hai bố con hoàn thành được ước nguyện hoàn tất việc học.
Đang dở câu chuyện, ông nhận điện thoại chúc mừng của người bạn học giờ đã là hiệu trưởng một trường cấp ba có tiếng ở huyện. Ông bảo bạn bè giờ thành đạt hết, có người còn được an hưởng tuổi già bên con cháu. “Nhưng việc học của con người là vô cùng nên tôi không muốn dừng lại ở tuổi 53. Các con học đại học cả rồi, tôi không muốn thua chúng”, ông Toán nói.
Giờ hai cha con ông chỉ còn chờ ĐH Hồng Đức công bố điểm chuẩn. Năm trước, Sư phạm Sử lấy 14,5 điểm, còn Sư phạm Toán lấy 13 điểm. Ông tin hai bố con đều đậu dù điểm năm nay tăng. Ông cũng tin sẽ học tốt, nhưng vừa học, vừa nuôi cả gia đình cũng là một điều mà người đàn ông 53 tuổi đang trăn trở.
Hoàng Phương