Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Lịch sử đầy sóng gió của người Chechnya (Theo vnexpress)

Rặng núi Kavkaz hàng nghìn năm qua bảo vệ người Chechnya trước nhiều kẻ thù. Phía nam dãy núi cao ngất này có những đế chế vĩ đại của nhân loại, nhưng phía bắc của nó là nơi các dân tộc sống tự do tản mát, không tuân phục bất kỳ luật lệ nào.

Để tấn công những người sống ở bắc Kavkaz, trong đó có Chechnya, các địch thủ phải đi vòng xuống cực đông của nước cộng hòa này, qua ngả Azerbaijan và Dagestan, hoặc đi đường biển từ Caspian vào, miễn là bộ binh và kỵ binh của họ vượt qua được biển.
Bài viết đăng trên tạp chí Foreign Policy của Oliver Bullough, biên tập viên vùng Kavkaz của Institute for War and Peace Reporting; tác giả cuốn "Hãy để danh tiếng chúng ta chói sáng: Những chuyến đi giữa các dân tộc kiên cường vùng Kavkaz".
Nằm giữa hai biển, Đen và Caspian, rặng núi hùng vĩ Kavkaz nhìn xuống những đế chế hùng mạnh ở phương nam: Byzantium, Persia, Alexander Đại đế, Assyria, Mede. Nhưng ngược lại, ở phía bắc, nó dung dưỡng những bộ tộc người sống rất ung dung tự tại không phải lo về áp bức hay ngoại bang. Từ xa xưa, những người dân làng ở bắc Kavkaz tự quản lý mình, không công nhận bất kỳ ông chủ nào, họ cướp bóc lẫn nhau, buôn bán với nhau, an tâm vì đã có dãy Kavkaz chống lưng.
Họ sống như thế cho tới khi người Nga đến. Đế chế Nga thời huy hoàng mở rộng xuống phương nam bằng những cuộc viễn chinh dưới sự chỉ huy của Peter đại đế I, và sau đó là thời Nữ hoàng Catherine. Người Nga đã chiến đấu với người Nogai trên thảo nguyên, với các hậu duệ của hoàng đế Mông Cổ Thành Cát Tư Hãn, với người Tatar ở Crimea, và cuối cùng là người Chechnya cùng các dân tộc khác ở Kavkaz.
Rặng núi Kavkaz trên bản đồ.
Rặng núi Kavkaz trên bản đồ.
Cuộc xung đột giữa các đội quân, một bên là quân đội của nhà nước Nga có tổ chức, tập trung, thiện chiến với bên kia là những người Kavkaz sống trên lưng ngựa, vô tổ chức và không đủ khả năng tập hợp để chiến đấu trong phạm vi rộng, là cuộc xung đột văn hóa lớn nhất trong lịch sử châu Âu. Người Nga giành những chiến thắng ban đầu, nhưng chẳng bao lâu sau đó người Chechnya phản công.
"Trong ngôi làng Aldy, một nhà tiên tri xuất hiện và bắt đầu giảng đạo. Ông ta dẫn dắt những kẻ mê tín và ngu muội đi theo ý chí của mình, tuyên bố rằng ông ta có khải huyền", một tướng Nga viết năm 1785.
Quân đội đế chế Nga tiến vào Aldy, muốn hủy diệt ngôi làng, nhưng nhà tiên tri có tên Ushurma mà ngày nay thường được biết đến với danh tính Sheikh Mansur, đã mai phục. Một nửa trong số 3.000 quân binh Nga chết trận, và Mansur trở thành người hùng của cộng đồng Hồi giáo ở Chechnya và vùng láng giềng Dagestan.
Nhưng Mansur không tồn tại lâu. Sau một vài trận thắng, ông ta chạy trốn, bị bắt và cuối cùng chết vì bệnh tật trong một tòa thành gần Saint Petersburg. Mansur là người đầu tiên chỉ ra kẻ thù lớn của người Nga ở vùng Kavkaz - đó là sự kết hợp giữa đạo Hồi với chủ nghĩa dân tộc cực đoan.
Trong suốt một thế kỷ sau đó, các thủ lĩnh tôn giáo miền cao nguyên đã lãnh đạo dân chúng ở Chechnya và Dagestan chống người Nga. Cuộc chiến đấu của họ cũng anh dũng, nhưng thất bại. Bởi họ chống lại nước Nga - một thế lực hùng mạnh từng đánh bại cả Napoleon. Thủ lĩnh cuối cùng của người cao nguyên vùng Kavkaz, Imam Shamil, đầu hàng quân đội của Sa hoàng, và nói khi bị dẫn giải đến trước đối phương năm 1859: "Nếu tôi biết nước Nga lớn như thế, tôi đã không bao giờ chiến đấu chống lại nó".
Shamil cũng nói rất thành thật về người Chechnya, những người đã chiến đấu vì ông ta nhưng không bao giờ tuân lệnh ông ta. Họ luôn chống cự lại việc phải tuân theo ai đó dù là người địa phương hay ngoại bang, mãi cho đến tận ngày nay vẫn thế.
Người Chechnya sống trên vùng đất của chính họ, trên một đất nước thua trận và vì thế văn hóa của họ không có cơ hội phát triển, những miếng đất đai tốt nhất của họ được dành cho người Cossack. Chính quyền của Sa hoàng đã không làm gì để biến những người thảo nguyên hoang dại thành các nông dân hiện đại của nước Nga, và đến năm 1917, khi cách mạng vô sản Nga thành công, những người cộng sản hứa sẽ đem đến cho người Chechnya ánh sáng của một nhà nước mới mà họ sẽ tạo ra.
Hai vợ chồng một phiến quân Chechnya. Người chồng bị quân đội Nga tiêu diệt năm 2009. Một năm sau đó, người vợ 17 tuổi cùng một "góa phụ đen" khác tiến hành vụ tấn công bằng bom vào ga tàu điện ngầm ở Moscow khiến 40 người chết và 90 người bị thương. Ảnh: AP
"Những người này chịu đựng số phận khắc nghiệt ghê gớm và phải đối mặt nguy cơ tuyệt diệt", một quan chức cấp cao của nhà nước Liên Xô từng phát biểu. Ông xuất thân từ vùng Kavkaz, tên là Josef Djugashvili, thường được gọi là Stalin.
Có những suy nghĩ sai lầm cho rằng người Kavkaz muốn sống cuộc sống của các công dân Xô viết, nhưng thực ra họ không muốn thế. Tình trạng "băng đảng" tiếp tục hoành hành trên những ngọn núi. Năm 1932, khoảng 35.000 người Chechnya bị thanh trừng, và 6 năm sau lại thêm 14.000 người nữa. Đến năm 1944, chính quyền quyết định mạnh tay.
Ngày 23/2/1944, quân đội Liên Xô tiến vào Chechnya, trục xuất nhiều người bằng tàu hỏa, đưa họ đến Trung Á. Có đến 35% số người bị đưa đi đã chết trên đường hoặc khi đến miền đất mới giá lạnh giữa mùa đông. Đây là một thời khắc không thể quên trong lịch sử của người Chechnya. Cho đến khi chính quyền nhận ra đó là sai lầm, thì hầu như người Chechnya nào cũng đã mất người thân. Họ được trở về quê hương năm 1959, và hầu như đều mang theo di hài của thân nhân về quê hương, để họ được an nghỉ trên những sườn núi Kavkaz.
Họ đoàn kết cùng nhau nhờ niềm tin tôn giáo, sống trong những cộng đồng tín hữu khép kín và các nghi thức bí hiểm. Thế hệ lớn lên ở Trung Á nuôi trong mình một mầm mống đau khổ và hận thù. Mầm mống đó gặp đất đai màu mỡ là chính sách perestroika của Mikhail Gorbachev, để rồi nở rộ thành một bản tuyên bố độc lập ngay trong những ngày tàn của Liên bang Xô viết.
Trong số những quyết định của Yeltsin có một quyết định đặc biệt gây ảnh hưởng, đó là tiến hành cuộc chiến tranh chóng vánh chống các phần tử nổi loạn ở Chechnya, nhằm tăng tỷ lệ phiếu ủng hộ trong cuộc bầu cử năm 1994. Ông quyết định điều xe tăng đến Chechnya, nhằm vực dậy sự đoàn kết trong lòng một nước Nga đang bê bối. Năm 1996, Yeltsin lại quyết định điều binh lực mạnh. Nhưng đội quân hùng dũng của Moscow đã bị đánh tơi tả trên những đường phố của Grozny bởi những phiến quân Chechnya.
Nhưng người Chechnya, vốn như xưa, không thể nào tề tựu một chỗ kể cả là dưới ngọn cờ của Aslan Maskhadov - người từng dẫn dắt họ tới chiến thắng bất ngờ về quâ sự trước quân đội Nga. Khi không chịu sức ép từ bên ngoài, họ thôi không đoàn kết nữa, họ quay ra tranh cãi với nhau giữa các nhóm Hồi giáo, các băng đảng mafia, những người theo chủ nghĩa dân tộc và thế tục, và cả giữa những người Chechnya bình thường chỉ muốn sống yên thân.
Năm 1999, người Chechnya tấn công Dagestan với lý do ủng hộ các đồng minh của họ ở đó. Và thế là nhà lãnh đạo mới ở Moscow thấy là quá đủ. Thủ tướng Vladimir Putin không mắc phải một sai lầm nào của Yeltsin, ông không có ý định chiến đấu giữa các ngách phố ở Grozny. Pháo binh Nga san phẳng thủ phủ của Chechnya, phá tan từng khối nhà, khiến đối phương phải thò mặt ra vì không còn chỗ nấp. Phiến quân phải dạt vào rừng núi, nơi họ mất mạng vì mìn, thuốc nổ.
Nhiều nước phương Tây khi đó lên án Nga và dành sự cảm thông cho người Chechnya. Nhưng sự cảm thông cũng biến mất, bởi phiến quân đã dùng đến những biện pháp tàn bạo nhất để ép Moscow đến bàn đàm phán. Phiến quân bắt cóc cả một nhà hát ở Moscow dẫn đến 130 người chết; cuộc khủng bố ở trường học Beslan với hơn 300 người thiệt mạng chủ yếu là trẻ em. Phiến quân cho nổ ga tàu điện ngầm, tàu hỏa, máy bay. Tất cả đều không ăn thua. Moscow xiết chặt vòng kiểm soát, hàng loạt phiến quân trốn chạy, tìm đường sang các nước Tây Âu, vùng Vịnh và Trung Đông.
Một tòa chung cư ở Moscow bị phiến quân Chechnya đánh bom năm 1999. Ảnh: AP
Một tòa chung cư ở Moscow bị phiến quân Chechnya đánh bom năm 1999. Ảnh: AP
Đó cũng chính là con đường mà anh em nhà Tsarnaev đã đi và đến kết cục hôm nay. Từ Chechnya qua Kyrgyzstan và Dagestan, cuối cùng đến Boston. Những người đàn ông hoang dã của núi rừng, thích chinh chiến, sống không định hướng, đi gây một cuộc chiến vô nghĩa ở cách xa nhà hàng nghìn dặm.
Ánh Dương (lược dịch)

Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN



“Bố ơi!”

Có hai vợ chồng sinh được một đứa con trai rất kháu khỉnh. Tuy nhiên đến tận hai tuổi nó vẫn chưa biết nói.
Dù cả nhà cố gắng tập nói nhưng thằng bé cũng chỉ kêu vài tiếng ú ớ.
Rồi đến năm ba tuôi.. rồi bốn tuổi... nó vẫn chẳng nói được câu nào.
Phải đến lần sinh nhật thứ năm thằng bé mới nói được một câu: "Ông Ngoại"!.
Khỏi phải nói cả gia đình sướng đến phát điên, mở tiệc ăn mừng tưng bừng. Nhưng đến ngày hôm sau thì ông ngoại thằng bé qua đời...
Thế rồi nó lại rơi vào im lặng suốt một tháng.
Sau một tháng đó thằng bé lại bật ra được một câu nữa: "Bà Ngoại".
Sáng hôm sau bà ngoại thằng bé qua đời.
Rồi nó lại rơi vào im lặng. Cả nhà bắt đầu thấy lo sợ...
Thế rồi ngày đó cũng đến, thằng bé cất tiếng gọi: “Bố ơi!”.
Người bố buồn chán, ăn một bữa cơm ngon cuối cùng trong đời rồi lên giường nằm chờ trời sáng, đợi cái chết. Đợi lâu quá ông ta ngủ quên mất.
Sáng sớm hôm sau ông ta bị đánh thức bởi tiếng kêu khóc thảm thiết từ bên nhà hàng xóm.
Ông hàng xóm đã qua đời!!

 Mày có mấy cái nhà?
- Tao có 4 cái.
- Tao có 5 cái, vậy tối nay đánh đề 45 đê.
Tối đề về 45 thật.

Hôm sau:
- Nhà mày có mấy cái ô tô?
- Nhà tao có 6 cái.
- Nhà tao cả xe tải là 9 cái. Lát làm con 69 đê.
Hôm đó đề về 69 thật.

Hôm sau nữa :
- Tối qua mày làm mấy cái?
- Say quá, tao làm có 3 cái rồi lăn ra ngủ.
- Tao cũng say, nhưng cũng kịp làm được 4 cái. Vậy lát làm con đề
34 đê.
Tối đề về 00.
- Biết vậy hôm qua tao với mày nên nói thật

Ham cá độ quá!
Phụ huynh lo lắng đề nghị thầy hiệu trưởng răn đe để con mình chừa cái thói ham cá độ. Tuần sau, có cú điện thoại cho ông bố:
- Tôi vừa dạy cho thằng nhóc một bài học đắt giá về cá độ rồi đấy!
- A, thầy làm tôi tò mò quá!
- Hôm nay, nó dám bảo bộ râu của tôi là giả, tôi ra giá 5 bảng, cu cậu cắn câu ngay.
- Nó có đòi kiểm tra râu của ông không?
- Tôi cho nó giật thoải mái, sau đó phải tòi ra 5 bảng, chắc là cu cậu cạch đến già!
- Thôi chết rồi! Sáng nay nó cá 10 bảng với tôi là sẽ tìm được cách giật râu của ông!
--------------------------------------

Tưởng con dọa bố
Ông bố từ quê ra thăm gia đình con trai ở phố. Đêm ấy, ông nghe vợ chồng con trai (vốn là dân cá độ bóng đá) nói chuyện: "Mai cụ về, em định 'nhét' cho cụ '5 xị' (500.000đ) ý anh thế nào?".
- Thôi! "Đập" luôn cho cụ "vài chai" (vài triệu) cho cụ tiêu luôn!
Ông cụ nghe hoảng hồn, nửa đêm cụ trèo cổng trốn ngay về.

Trong thời kỳ suy thoái kinh tế, một anh chàng vào quán rượu nói với chủ quán, gọi rượu đãi tất cả mọi người ở đó.

Chủ quán đáp lời:

- Được thôi, nhưng chúng ta đang trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế. Tôi muốn nhìn thấy tiền của anh trước.

Anh chàng liền rút ra một nắm tiền đặt lên quầy. Không thể tin vào mắt mình, ông chủ tiệm hỏi:

- Anh lấy số tiền đó ở đâu vậy?

- Tôi là một tay cá độ chuyên nghiệp! – Anh ta trả lời.

- Làm sao có chuyện đó được. Khi cá cược luôn chỉ có 50% cơ hội thắng độ, đúng không?

- Tôi chỉ cá độ những gì tôi tin chắc sẽ thắng thôi! Anh chàng bình thản nói

- Ví dụ?

- Ví dụ nhé, tôi cá với ông 50 đôla rằng tôi có thể cắn được mắt phải của tôi.

Ông chủ quán nghĩ ngợi một lúc rồi nhận lời.

Anh chàng nọ lôi con mắt giả của anh ta và cắn.

- Trời ơi! Anh lừa tôi à? – Ông chủ quán vừa nói vừa đau khổ rút tiền đưa cho anh chàng.

- Được rồi, tôi cho ông một cơ hội khác: Tôi cá với ông 50 đôla nữa rằng tôi có thể cắn mắt trái của tôi.

Ông chủ lại suy nghĩ một lúc rồi quyết định:

- OK! Anh không bị mù. Tôi đã quan sát anh đi vào đây. Tôi sẽ chấp nhận vụ cá cược này.

Anh chàng kia lôi hàm răng giả cắn mắt trái.

- Anh lại lừa tôi một lần nữa rồi! – Ông chủ quán cay cú

- Đó là cách tôi kiếm được tiền đó ông bạn. Thôi, tôi chỉ lấy của ông một chai scotch thay vì những số tiền thắng cược.

Cầm chai rượu trên tay, anh ta đi về phía cuối phòng, cả buổi tối anh ta vui vẻ đánh bạc với một số người địa phương. Sau vài giờ đánh bạc và uống rượu anh ta quay trở lại quầy. Lúc này anh chàng đã say khướt, lè nhè nói:

- Ông chủ, tôi cho ông một cơ hội cuối cùng, tôi cá với ông 500 đôla rằng tôi có thể đứng trên cái quầy này chỉ với một chân, và tè vào chai whiskey trên giá đằng sau ông mà không bị rơi ra một giọt nào.

Ông chủ quán lần này chắc mẩm thắng cược vì thấy anh kia thậm chí không thể đứng vững với cả hai chân, nữa là một:

- Thôi được tôi chấp nhận cá với anh.

Anh chàng lúc này liền đứng lên quầy bằng một chân bắt đầu tè. Anh ta “tưới” vào tất cả mọi chỗ, cả người chủ quán, cả quầy bar và cả vào anh ta nữa nhưng không hề một giọt nào vào được chai whiskey kia.

Ông chủ quán hớn hở vừa cười vừa nói:

- Này cậu, cậu nợ tôi 500 đôla nhé!

- Đúng vậy! Nhưng tôi vừa mới cá với đám người ở góc đằng kia 1.000 USD rằng tôi có thể vừa tè lên người ông, lên quầy bar mà vẫn có thể làm ông cười sung sướng được đấy.
-------------------------------------------------------------------
Một người đàn ông sắp sửa bước vào quán bar thì một con chó đi đến và nói:
- Này ông! Muốn kiếm tiền không?
Người đàn ông không tin được, một con chó biết nói! Anh ta hỏi con chó:
- Mày đang nói thật sự đấy à?
- Vâng - con chó đáp - thế nên hãy mang tôi vào trong quán, tỏ ra tôi là con chó của ông, và cược với mọi người là tôi có thể nói.
Thế là người đàn ông liền mang con chó vào quán, thông báo rằng con chó của anh ta có thể nói, và tất nhiên là chả có ai tin cả. Việc cá cược diễn ra và khi đã có rất nhiều tiền trên bàn, người đàn ông bắt con chó nói. Không có gì cả.
Anh ta la lên:
- Này! Tao vừa mới cược 4000 đô la! Nói cái gì đi chứ!
Con chó chỉ ngồi đây ve vẩy tai. Người đàn ông phải trả hết tiền, và rời quán bar trong tiếng cười của các khách hàng.
Khi đã ra ngoài, anh ta chộp lấy con chó:
- Mẹ kiếp! Mày làm tao tốn biết bao tiền. Sao mày lại làm thế?
Con chó bo: ngày mai mình đến cá 10 ăn 1. 

MỪNG SINH NHẬT THẾ CHIẾN 19/4


Có bao nhiêu đời vua Hùng?

 BBT:
Có bao nhiêu đời Vua Hùng? Vua Hùng họ gì?... vẫn còn là một câu hỏi.
Xin tặng các bạn bài sưu tầm nhân dịp Lễ Quốc Tổ.
Chúc cả nhà KT26 một dịp nghỉ lễ vui vẻ.  
 ---------------------------------------------------------------------------------------------------------
Theo truyền thuyết, vua đầu tiên của nước ta là Kinh Dương Vương (Lộc Tục), lên ngôi năm Nhâm Tuất (2879 TCN). Các sử sách đều lấy đây là dấu mốc khởi đầu của triều đại các vua Hùng và tính đến năm Quý Mão (258 TCN) thì kết thúc với 18 đời vua Hùng nối nhau trị vì trong 2.622 năm.

Những nghi vấn, băn khoăn

Nếu xét theo thời gian trị vì kéo dài hơn 2000 năm mà chỉ có 18 đời vua thì đây là những con số rất khó thuyết phục; mặc dù ghi chép như vậy để “nêu rõ quốc thống” nhưng các sử gia đều tỏ ý nghi ngờ điều này.

Nhà sử học Ngô Thì Sĩ viết: “Người ta không phải là vàng đá, sao lại sống lâu được như thế? Điều ấy càng không thể hiểu được” (Việt sử tiêu án).

Còn trong cuốn Việt Nam sử lược, nhà sử học Trần Trọng Kim cũng viết: “…Cứ tính hơn bù kém, mỗi ông vua trị vì được non 150 năm. Dẫu là người đời thượng cổ nữa thì cũng khó lòng mà có nhiều người sống lâu được như vậy”.

Có bao nhiêu đời vua Hùng?
Các vua Hùng đều thọ hàng trăm tuổi? 

Khác với ghi chép của sử sách và truyền thuyết dã sử, các nhà nghiên cứu cho rằng nước Văn Lang của các vua Hùng chỉ tồn tại trong khoảng 300 – 400 năm và niên đại kết thúc là khoảng năm 208 TCN chứ không phải là năm 258 TCN.

Cuốn Đại Việt sử lược, bộ sử xưa nhất của nước ta còn giữ được đến nay chép rằng: “Đến đời Trang Vương nhà Chu (696 – 681 TCN) ở bộ Gia Ninh có người lạ dùng ảo thuật áp phục được các bộ lạc, tự xưng là Hùng Vương, phong tục thuần hậu, chất phác, chính sự dùng lối kết nút. Truyền được 18 đời đều gọi là Hùng Vương”.

Không rõ tác giả Đại Việt sử lược căn cứ vào đâu để viết lên như vậy, nhưng đưa ra thời điểm mà nhà nước Văn Lang hình thành vào khoảng thế kỷ VII TCN, tương ứng với giai đoạn Đông Sơn là phù hợp với những kết quả nghiên cứu hiện nay, và con số 18 vua Hùng cai trị trong khoảng 300 – 400 năm được nhiều người chấp nhận hơn, cho dù không thể khẳng định được rằng nước Văn Lang thực sự có đúng 18 đời vua Hùng.

Có 18 đời vua hay 18 ngành vua?

Về con số 18 đời vua, cũng chính Đại Việt sử lược là tác phẩm đầu tiên đề cập tới và dường như dữ kiện đó được nhiều tác phẩm sử học, khảo cứu sau này ghi chép theo, thậm chí các tác phẩm ở dạng diễn ca cũng viết:
Xưng Hùng Vương, cha truyền con nối,
Mười tám đời một mối xa thư,
Cành vàng lá ngọc sởn sơ,
Nước xưng một hiệu, năm dư hai nghìn.
(Thiên Nam minh giá)

Hoặc như một số câu đối ca ngợi về thời đại Hùng Vương cũng đề cập đến có số 18. Thí dụ:
Thập bát truyền vi quân vi vương, trùng xuất tiên nga duy mạt tạo
Ngũ thập tử quy sơn quy hải, biệt trung thần nữ thiệu anh phong.

Nghĩa là:
Mười tám đời truyền làm quân làm vương, hai vị tiên nga cuối dòng họ
Năm mươi con lên núi, xuống biển, một nàng thần nữ nối ngôi cha.


Hay như câu đối:
Nam thiên thập bát thế xa thư, sơ đầu đệ nhất thánh.
Tây nhạc ức vạn niên hương hỏa, thượng đẳng tối linh thần.

Nghĩa là:
Trời Nam 18 đời truyền kiếp, buổi đầu đệ nhất thánh.
Tây nhạc ức vạn năm hương hỏa, thượng đẳng tối linh thần.

Chỉ có 18 đời vua mà cai trị 2.622 năm đã gây ra không ít hoài nghi, tuy nhiên trong các bản Ngọc phả, thần tích như bản Ngọc phả Hùng Vương được soạn năm Thiên Phúc nguyên niên (980) đời vua Lê Đại Hành (Lê Hoàn) nhà Tiền Lê thì không phải là 18 đời vua Hùng mà là 18 nhành/ngành với tổng cộng 180 đời vua:
“Dĩ thượng Hùng đồ thập bát diệp, tỷ phú truyền cơ thái bảo, nhất bách thập bát đại đế vương tốn vị nhất thống sơn hà”
Nghĩa là:
“Mười tám nhành nhà Hùng, ngọc tỷ và ấn tín truyền quyền đại bảo trong khoảng 180 đời nhường ngôi đế vương, một mối non sông xa thư trị nước”.
Nhiều tác phẩm khác như Tân đính Lĩnh Nam chích quái của nhà sử học thời Hậu Lê là Vũ Quỳnh cũng viết là 18 ngành vua Hùng.

Trong Ngọc phả Hùng Vương thì chữ “đời” phải hiểu là chữ “thế” trong Hán tự có nghĩa là không phải một đời người mà là “một dòng gồm nhiều đời”. Hiện ở đình Tây Đằng, huyện Ba Vì, Hà Nội, còn bài vị “Tam Vị Quốc Chúa” thờ 3 vị vua cuối cùng thuộc thế/chi/nhành Hùng Vương thứ 18.

Có bao nhiêu đời vua Hùng?
Lăng vua Hùng. 

Xung quanh vấn đề này, hiện nay có nhiều ý kiến khác nhau, có ý kiến cho rằng với người Việt số 9 là con số thiêng nên các bội số của nó như số 18 cũng thiêng tương tự như vậy, do đó con số 18 đời Hùng Vương chỉ là con số biểu trưng, ước lệ mà thôi…

Như vậy con số 18 không phải là 18 đời vua Hùng mà là 18 ngành, mỗi ngành gồm nhiều đời vua mang chung vương hiệu, khi hết một nhành mới đặt vương hiệu mới. Bên cạnh đó thời gian trị vì cũng như tuổi thọ của một vị vua có thể hiểu là tuổi của nhiều đời vua và số năm trị vì của nhiều đời vua thuộc một ngành cộng lại vì thế thời gian trị vì hơn 2.622 năm của các vua Hùng không có gì là hoang đường cả. Vì vậy mới có câu rằng:
Sơ khai Nam Việt hữu Kinh Dương,
Nhất thống sơn hà thập bát vương.
Dư bách hệ truyền thiên cổ tại,
Ức niên hương hoả ức niên phương.

Nghĩa là:
Mở đầu Nam Việt có Kinh Dương
Mười tám ngành vua, mười tám chương.
Bách Việt sơn hà muôn thuở đó,
Đời đời đèn nến nức thơm hương.


Bản Thần tích xã Vi Cương (Phú Thọ) ghi chép khá rõ về các đời vua với những thông tin liên quan, theo đó 18 ngành vua Hùng có tất cả 180 đời vua nối nhau trị vì: “Tính trong 18 chi đời vua Hùng truyền ngôi đại bảo cho 180 đời đế vương, sơn hà quy về một mối, kiến lập được 122 thành điện. Tổng cộng các năm của 18 đời Thánh vương di truyền ngôi cho các triều thánh tử thần tôn là 2.622 năm, thọ 8.678 tuổi, sinh được 986 chi, các hoàng tử công chúa sinh được 14.378 cháu chắt miêu duệ, cai trị khắp đầu non góc biển trong nước, vạn cổ trường tồn, mãi mãi không bao giờ dứt”.

Theo Khoa học & Đời sống

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

PHÚT GIÂY GẶP MẶT KT-26 (Chuti)



Chả hiểu các bạn nghĩ sao, nhưng 3 lần gặp mặt KT-26 vẫn đọng mãi trong tôi….
Mỗi lần một vẻ, mỗi lần một nét hào hứng riêng. Lần đầu rụt rè bỡ ngỡ pha lẫn chút tò mò nhớ nhung. Những cảm xúc giảng đường có lẽ ùa về trong mỗi chúng ta ở cái lần đầu gặp mặt với tôi là nhiều nhất. Đúng thôi, 10 năm ra trường, thiếu những thông tin về nhau, một cơ hội để chúng ta kiểm chứng cái xúc cảm giảng đường. Lần thứ hai 5 năm sau, tại cái nơi ta từng cất bước vào đời, một cảm giác về nhà… Đúng vậy, có những thành viên 15 năm lần đầu tìm lại dấu chân xưa, bồi hồi và sâu lắng. Ngày 20 năm tại Đà Nẵng, một cảm xúc thăng hoa bạn bè. Khác với hai lần trước, chúng ta như được sống lại giảng đường xưa, ở nơi ấy, công việc và lo toan cuộc sống được bỏ lại, chỉ còn tình cảm KT-26 được thăng hoa.
Mỗi phút giây gặp mặt, mỗi phút giây KT-26 luôn đọng mãi trong tôi, có cả những nụ cười và nước mắt, có những lúc sâu lắng nhưng chẳng thiếu phút giây bùng nổ nhớ đời. KT-26 là vậy, hình ảnh KT-26 trong tôi luôn tràn đầy cảm xúc như thế!

Mấy ngày qua, diễn đàn chúng ta đang nóng lên với những nguyện vọng rút ngắn chu kỳ gặp mặt xuống 3 năm thay vì 5 năm như trước. Đúng KT-26 của chúng ta là vậy, luôn khát khao ước nguyện sẻ chia như thế. Cá nhân tôi cũng chung nguyện vọng như một số bạn trong mấy ngày vừa qua. Mặc dù hàng năm chúng ta luôn có sự họp mặt các vùng miền, chúng ta có ngày gia đình KT-26, chúng ta có những cái mà nhiều tập thể khác mong muốn. Nhưng để họp mặt đông đủ mọi vùng miền, quốc gia với tôi, với các bạn, với KT-26 luôn là sự khao khát.
Vậy các bạn hãy làm ấm lên nguyện vọng của tập thể KT-26, để đám “Mõ KT-26” có đủ tự tin làm thỏa nguyện vọng chính đáng của các bạn, nguyện vọng kết nối KT-26. Nào, hãy nhảy tung diễn đàn KT-26 bằng những ý kiến, những cảm xúc của các bạn…!

Đây cũng chỉ là ý kiến cá nhân, mong mọi người chia sẻ, sau đó hội “Mõ KT-26” sẽ đăng đàn! Để tiên phong cổ động cho những PHÚT GIÂY GẶP MẶT, tôi xin trích lại những lời hiệu triệu KT-26 lần thứ nhất và thứ 3 (Còn lời hiệu triệu lần thứ 2 do HPG đăng cai tổ chức, tôi không lưu lại được do hệ thống truyền tin lúc ấy không đồng bộ), một chút cảm xúc đầu tiên của những GIÂY PHÚT GẶP MẶT mà tôi luôn lưu giữ… Để hy vọng nhận và được lưu giữ lời hiệu triệu, cảm xúc đầu cho lần thứ 4 gặt mặt.
HCMC – 5th April 2013 – CHUTI

GỬI  KT-26 !
Các bạn thân mến !

            Đã 20 năm ngày ra trường ! Mải mê bươn chải, lo toan. Thoáng nhìn qua gương… Thấy mái đầu ta đã chớm bạc, màu của thời gian và cuộc sống, màu của sự thành đạt và cũng là của sự trăn trở, âu lo.
Thời gian vẫn trôi thật nhanh. “Bước chân KT-26” vẫn tửng ngày miệt mài in dấu. Trên mỗi chặng đường đi, đã hai lần chúng ta tụ hội để cùng sẻ chia và tiếp cho nhau những bước chân mạnh mẽ hơn, dấu ấn hơn.
Ngược dòng thời gian với lần đầu 10 năm sau ngày ra trường. Trong không khi một mùa xuân mới, một thiên niên kỷ mới chúng ta hân hoan chào đón nhau tại TP HCM trên những bước đầu tạo nghiệp. Để sau đó 5 năm, tràn đầy niềm vui, cùng nhau hồ hởi quay lại gặp thầy, gặp bạn tại Hải Phòng nơi cất bước đôi chân mỗi chúng ta. Năm nay trong không khí cả nước tưng bừng hướng về Đại Lễ 1000 năm Thăng Long. Tiếp bước truyền thống của KT-26, truyền thống sẻ chia, đoàn kết... Cùng với nguyện vọng chung của cựu SV KT-26, chúng ta sẽ tổ chức họp mặt lớp nhân kỷ niệm 20 năm ngày ra trường tại Đà Nẵng với thời gian dự kiến vào cuối tháng 10 năm nay.
Mái tóc mỗi chúng ta đã chớm bạc. Ít nhiều mỗi thành viên KT-26 đã xây dựng cho mình một mái nhà riêng . Hãy  cùng  nhau chia sẻ những trải nghiệm cuộc sống với sự hiện diện của vợ, chồng, con cái trường thành của bạn. Đó là một yếu tố quan trọng và là hương vị ngọt ngào cho thành công của cuộc họp mặt lần này.
Đấy là toàn bộ ý tường của cuộc họp mặt lớp lần này. Để ý tưởng đó thành hiện thực, để cuộc họp mặt thật đông vui, đầm ấm, chúng tôi mong mỏi mỗi bạn cùng với vợ, chồng, con cái mình ủng hộ hết sức bằng cách thu xếp công việc cơ quan và gia đình để có chút thời gian cùng nhau trong ngày gặp mặt ý nghĩa này.
Chúng tôi sẽ lập chương trình và gửi các bạn thật sớm. Một lần nữa, rất mong được sự hưởng ứng của các bạn. Xin chào và hẹn gặp lại.
BAN LIÊN LẠC KT-26
HCM: Mr Hà (0903732978) – Mr Lưu 0908132348)
Mr Tiến Dung (0909331670) – Ms Hương (090759869)
HN:     Ms Thùy Dương (0973020668)
HPG:   Ms Lộc (092236656) – Mr Hiệp (0913246948) – Mt Tiến (0903801374)
DN :    Mr Hội (0913422977): Chịu tr/n tổ chức tại DN & thông báo thời gian, chương trình

GỬI KT26 !
Các bạn thân mến!
Hồi tưởng lại những tháng ngày trẻ trung, sôi nổi nhưng cũng chẳng thiếu những khó khăn, trăn trở của đời sinh viên. Chợt nhận ra rằng, mười năm đã trôi qua kể từ buổi học cuối cùng đầy ấn tượng với nhửng tình cảm nồng thắm của mổi chúng ta dành trọn cho cái tập thể gắn bó 5 năm đời sinh viên ấy.
Cùng với thời gian trôi qua thật mau, mỗi chúng ta đã bước ra cuộc sống từ cái tập thể thân thương ấy. “Dấu chân KT26” đã từng bước , từng ngày in đậm trên mọi miền đất nước, trong nhiều lĩnh vực khác nhau… Và một mùa xuân mới đang tới, cùng với những mầm sống của đất trời đang trỗi dậy, những kỷ niệm thân thương về bạn bè, về trường, về lớp cũng đang trào dâng mỗi lúc một mãnh liệt hơn.
Các bạn thân mến ! Xuất phát từ những ý tưởng tốt đẹp đó, cùng với nguyện vọng chung của tất cả sinh viên KT26, chúng ta sẽ tổ chức họp mặt lớp nhân kỷ niệm 10 năm xa trường tại TP. Hồ Chí Minh với thời gian dự kiến vào ngày 31/12/2000. Mười năm trước, một buổi họp mặt đầy ý nghĩa tại cái nơi gắn bó 5 năm đời sinh viên để chúng ta được một lần trọn tình với nó trước lúc rời xa… Và mười năm qua, những bước khởi đầu của cuộc sống, sự nghiệp, chúng ta thật ít có điều kiện gặp gỡ, liên lạc với nhau. Biết bao điều mới mẻ, những niềm vui, nỗi buồn, biết bao cô dâu, chú rể đã chính thức là thành viên KT26… Song chúng ta chưa có một lần được cùng nhau chia sẻ, gặp mặt. Nay chính là cơ hội để chúng ta thực hiện cái mong ước giản dị ấy. Hơn nữa, nếu bạn cùng gia đình chưa từng một lần có dịp thăm miền đất phương nam, nơi có nhiều thành viện KT26 đang tìm kiếm cơ hội lập nghiệp. Các bạn hãy cho họ một cơ hội đón tiếp bạn bằng tình cảm của những người đi “kiếm ăn” xa gặp lại người thân nơi vùng đất khách ấy.
       Đó là toàn bộ ý tưởng của cuộc họp mặt lớp lần này. Thưa các bạn! Để ý tường đó thành hiện thực một cách mỹ mãn, để cuộc gặp mặt thật đầm ấp, chúng tôi mong mỏi mỗi bạn, mỗi cô dâu, chú rể  của KT26 hãy cùng hưởng ứng, ủng hộ bằng tất cả những gì có thể. Mỗi chúng ta, từ bây giờ hãy thu xếp công việc riêng, gia đình mình để có một chút thời gian cùng nhau trong ngày họp mặt đầy nghĩa tình của KT26.
       Một lần nữa, rất mong nhận được sự hưởng ứng của các bạn. Xin chào và hẹn gặp lại.
BAN LIÊN LẠC KT26
Tại TP Hồ Chí Minh: Nguyển Văn Hà (ĐT: 090732978), Khoa Năng Lưu (08-8451581)
Nguyễn Tiến Dũng( ĐT: 090933167), Trần T Thanh Hương (090759869)
Tại Hải Phòng:           Nguyễn Văn Dũng (ĐT: 091231419), Phạm Thế Hiệp (031-823391)
(Chúng tôi sẽ báo chi tiết về chương trình cũng như gửi giấy mời tới các bạn thật sớm)

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

THẰNG DẤM ĐÀI (Chuti)



Chả hiểu trẻ em ngoài phố, những người sống trong các căn hộ cao tầng kín mít thì sao, chứ Nó là cái thằng nửa tỉnh nửa quê, sống ở cái khuôn viên một trường đại học, xung quanh nhà là những ruộng lúa, bãi rau của nông dân hai vùng hay tranh chấp, nghe cái tên đã thấy phiêu bạt: Phương Lưu và Đông Khê. Ấy vậy, cái đầu hồi, phía sau nhà Nó cũng khoanh khoanh được một ít đất. Ba mẹ Nó tận dụng trồng bụi chuối, khóm sắn dây tăng gia thêm cái thời bao cấp khó khăn.
Ban ngày mải nô đùa, tối dễ chìm sâu vào giấc ngủ no say con trẻ, những giấc mơ thần tiên vì vậy luôn chập trờn trong giấc ngủ đêm của Nó. Chả hiểu cái bụi chuối sau nhà  có gì hay ho gắn bó mà đã theo Nó trong suốt những giấc mơ trẻ con thần kỳ và nghịch nghợm. Có bữa, Nó cuống cuồng lao vào cổng, quăng cái cặp sách khốn khổ trước cửa nhà, vội vàng bắn cái cúc quần bướng bỉnh. Nó úp người vào phía bụi chuối, cái mặt ngửa lên đắc trí, cái vai Nó rung rung lắc lắc sảng khoái, tiếng nước va đập vào những tàu lá chuối khô nghe rồm rộp làm Nó giật mình tỉnh dậy… Thôi chết rồi, Nó đang mơ, cái vỏ chăn quấn quanh người Nó ướt sũng…. May quá, bên cạnh, anh Nó vẫn co ro trong giấc ngủ say!
Cũng chẳng phải bóc mẽ Nó đâu, chuyện trẻ con ấy mà, người lớn cũng vậy thôi, giờ về già rồi, đôi khi nhậu nhẹt say xỉn, có ông về nhà còn mơ nước chảy trong tủ quần áo, hay lấy tủ phấn của vợ làm la-va-bô còn gì! Kể ra đây, chuyện ngày xưa ấy mà, để thấy Nó là thằng biết đồng cảm và chia sẻ. Ừ cái ngày sinh viện ấy, nhà trong trường, vẫn phải điểm danh, vẫn phải ngủ trong ký túc xá, Nó ham thể thao lắm, trong khi các ông các bà sinh viên còn đang ngon giấc, 4 – 5 giờ sáng Nó đã thức giậy, chạy một quãng đường, về nhà tắm rửa rồi mới quay lại để tập thể dục và điểm danh như qui định của cái trường bán quân sự lúc ấy. Rồi cũng một buổi sáng tinh mơ đông năm ấy, cái thằng Ch. X chết tiệt chui ngay vào tấm trăn bông ngủ cùng. Chả biết tối trước ăn uống cái gì, đêm rét co ro hai thằng ôm nhau ngủ. Nhà tôi thì chẳng có chuối có khoai gì cả, nên có lẽ đêm ấy, trong giấc mơ cũng chẳng được mơ mộng như Nó, hình như trời mưa to thì phải, tiếng mưa cứ rả rích, hạt mưa rơi nặng dần, những cái bong bóng nước to dần theo từng hạt mưa rơi rồi lại tan biến vào một vùng nước trắng xóa, một cơn mưa rào lạ lẫm giữa tiết đông miền Bắc…
“Ối rời ôi, mẹ thằng này đái ướt hết người tao rồi!” – Bỗng có tiếng thằng Ch. X hoảng hốt trong mưa. Tôi giật mình tỉnh dậy, cơn mưa rào giữa đông tắt ngấm, tôi ngơ ngác chẳng hiểu thời tiết trái mùa ra sao!?
“Thôi, mẹ mày, bé bé cái mồm thôi” – Tiếng của Nó phát rà từ trên giường tầng phía đối diện. Thằng Ch. X định thần lại, không la thêm nữa. Nó trên kia lại từ tốn gấp phẳng phia cái chăn nhỏ vuông vức kiểu bộ đội bỏ vào trong cái va ly đầu giường, nhanh nhẹn nhảy xuống khua khua cái tay, vặn vẹo cái mình rồi vụt biến vào khung cảnh sáng sớm chạy bộ hàng ngày của Nó.

Thế rồi cái thời ký túc xá ấy cũng qua, tôi ra trường và nam Tiến. Bạn bè đứa nọ đứa kia, Nó cũng vào Sài gòn, nghe nói lúc ấy Nó là cái nghề Sales, marketing gì đó. Chả biết cái nghề chết tiệt ấy là gì, thấy bảo chỉ ra ngoài đường mà nói phét, chém gió không à. Chán chết, thế đâu phải là nghề? Tôi ghét nhất mấy thằng lắm mồm, chém gió, cứ gặp nhau, nhất là có vài chén rượu, ly bia vào là luyến thắng, coi Trời bằng vung. Chúng nó cứ nghĩ, rượu vào lời ra là hay. Uống rượu mà không nói mới gọi là đệ nhất tửu thời mở toang cửa này chứ! Rượu thì tôi chấp chúng nó một mắt, nhất mà uống mà cấm nói một câu thì chúng nó phải gọi tôi là sư tổ. Nhớ cái ngày còn làm ở SMC, ở công ty còn có một thằng so ra nó chả kém cạnh gì mình cả, rượu vào, lời cũng chui luôn vào cuống họng. Thấy vậy, có lần cha Ái tổng giám đốc bày ra một cuộc đua uống rượu không nói. Chỉ là ba thầy trò ngồi nhậu, ông ta làm trọng tài có quyền nói gì, mặc! nhưng hai thằng tôi , thằng nào há miệng trước là trả tiền bữa nhậu… Trả biết qua bao nhiêu tiếng đồng hồ, lâu rồi không nhớ nhưng có lẽ thằng kia phải trả hai thùng bia và toàn bộ đồ ăn hôm đó…!
Có gì đâu mà khó, ổng ấy nói, tôi cứ cười. Không nói nhưng cười đểu là thế mạnh của tôi. Thi thoảng giao lưu thêm mấy cái gật gật, gù gù. Khỏi phải nói, cái đầu to xụ của tôi mà gật gật là khối thằng bên cạnh dáng cao cũng phải mất thăng bằng, còn tôi chiều cao khiếm tốn càng tôn lên vẻ chắc chắn, điềm tĩnh trong các cuộc đấu trí như thế này. Nói vậy thôi, ông sếp cứ như thử lòng nhau vậy, đời nào một thằng kế toán trưởng công ty như tôi mà lại mồm mép, để thua trận đấu lãng xẹt ấy được. Nghề kế toán trường của tôi mà lại, không chỉ lúc ấy cần thể hiện với ông tổng giám đốc, mà sau này khi nghỉ SMC tôi còn tham gia nghề này ở một số công ty điện lạnh cũng như hàng ngày, cuối tháng túc tắc nhận công việc khai thuế hay kế toán thuê tự do làm chủ nghề nghiệp của mình, với một nguyên tắc: đủng đỉnh ít nói là cơ bản, tủm tỉm là chính, làm việc thì nhiều!
À quên, tôi ghét cũng chẳng phải cái lối chém gió lung tung, khác biệt tính cách với tôi, mà với Nó, chẳng thể tha thứ được! Nhất là liên quan đến công việc trọng đại trong đời của tôi. Ngày cưới em, một bông hoa đẹp, một gương mặt và con mắt biết nói, em trẻ trung và giỏi giang, một món quà cho cuộc đời, tôi hãnh diện được giới thiệu với gia đình người thân, nhất là những con người cùng chăn, ướt gối với tôi. Biết Nó là một thằng nhiệt tình và có ghen làm mõ, cũng như thể hiện sự hết ghét của tôi với những thằng miệng vỡ nhưng có lần đã giúp tôi hơ khô cái chăn ướt bởi cơn mưa rào giữa đông ngày ấy, tôi mạnh dạn mở miệng khác ngày thường a lô cho Nó. Định bụng mang ít thiệp mời dự đám cưới nhờ Nó chuyển cho số bạn bè anh em thời ký túc xá. Chưa nói hết lòng, Nó lại nổi thói chém gió tùm lúm:
“Không phải khách khí, không phải mang thiệp lên, cứ copy ra gửi fax cho tao, tao chuyển tới chúng nó”
Báo hại cho tôi, ngày cưới, chả thấy Nó cũng như đứa bạn nào tới dự. À, chỉ có mấy thằng trong đội anh em xe tăng của tôi. Tệ nữa, chả thấy Nó gọi điện lý do xin lỗi như cái sở trường chém gió hàng ngày. Đúng là đồ hèn, chém gió lung tung, đến lúc có việc thì im thin thít…. Thế là một lần gặp lại sau đó, hình như là trong đám cưới đứa bạn nào gần đấy, gặp tôi, Nó lại tóa hỏa vung tay chém loạn xạ, nào là quên, nào lý do cái máy fax bên Nó nhận nhiều nên mấy cái thiệp mời “qua fax” lẫn lộn trong đống lịch tàu, vận đơn nháp hay lung tung gì đó chẳng đến được tay, để rồi mải việc… Nó quên!
Lãng xẹt, quá thường! Nhưng thôi, chấp làm gì, em  vẫn trẻ trung xinh đẹp giỏi giang bên cạnh cuộc đời tôi, và đến ngày đẹp, giờ khôn, em nặn cho tôi một thằng cu với cái đầu to to tròn tròn, cái trán rô rô, cái thân ngắn ngắn, nhưng chắc chắc với cái miệng tươi của mẹ, chúng phóc “thằng Dấm đài” con!
          HCMC 05 APRIL 2013 - CHUTI