Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

CHÉM GIÓ

Hôm qua BLL triệu tập chém gió nhưng cuối cùng chỉ 3 thành viên có mặt.


...
Đắm mình trước gió sông
Nâng ly bia nồng thêm thỏa chí
Dưới ánh nắng Thu càng thắm thiết cuộc trùng phùng

Mượn ý bài Lâm Giang Tiên ( Tác giả: Dương Thận Đời Nhà Minh Trung Quốc)


臨江仙
Lâm giang tiên
Lâm giang tiên (Người dịch: Điệp luyến hoa)
Cổn cổn Trường Giang đông thệ thuỷ,
Lãng hoa đào tận anh hùng.
Thị phi thành bại chuyển đầu không.
Thanh sơn y cựu tại,
Kỷ độ tịch dương hồng.

Bạch phát ngư tiều giang chử thượng,
Quán khan thu nguyệt xuân phong.
Nhất hồ trọc tửu hỉ tương phùng.
Cổ kim đa thiểu sự,
Đô phó tiếu đàm trung.
Cuồn cuộn về đông sông mãi chảy,
Cuốn trôi hết thảy anh hùng.
Đúng sai thành bại phút thành không.
Non xanh còn đứng đó,
Mấy độ bóng dương hồng.

Tóc bạc ngư tiều trên bến nước,
Quen nhìn gió mát trăng trong.
Một bầu rượu đục lúc tương phùng.
Cổ kim vô số chuyện,
Cười nói luận đàm ngông.

Bản dịch của Cụ Phan Kế Bính:

Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông 
Sóng vùi dập hết anh hùng 
Được, thua, thành, bại, thoắt thành không 
Non xanh nguyên vẻ cũ 
Mấy độ bóng tà hồng. 

Bạn đầu bạc ngư tiều trên bãi 
Đã quen nhìn thu nguyệt xuân phong 
Một bầu rượu vui vẻ tương phùng 
Xưa nay bao nhiêu việc 
Phó mặc nói cười suông.


Bản Dịch trong Phim Tam Quốc (không rõ người dich)

Trường Giang cuồn cuộn đổ về đông, 
Bao lớp sóng xô, bấy lớp anh hùng, 
Ngoảnh đầu lại nhân tình thế thái, 
Được-mất bại-thành bỗng chốc hóa hư không. 

Biết mấy tịch dương đượm hồng sóng nước, 
Bao kiếp ngư tiều bươn chải theo dòng, 
Đắm mình với gió sông, 
Chung chén rượu nồng thêm thỏa chí. 
Dưới ánh trăng thu càng thắm thiết cuộc trùng phùng, 
Chuyện xưa chuyện nay, bại-thành được-mất, 
Trút hết nỗi niềm thư thái ung dung.




Chém qua chém lại chợt nhận ra ba tay này có nhiều sự trùng hợp.
Ai tìm ra nhiều điểm chung nhất của ba tay này sẽ được BBT trao thưởng.
(Hãy vào comment để đưa ra đáp án)




Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

BÃO (Chuti)


Bão là trạng thái nhiễu động của khí quyển. Đã có khái niệm là nhiễu, người ta qui kết bão là một loại hình thời tiết cực đoan. Đúng quá đi chứ, có ai sống trong bão, đã chứng kiến những thảm họa mà bão gây ra trên khắp trái đất này, dám bảo không cực đoan? Nhưng cũng phải nói cho công bằng, có bão, thời tiết, khí hậu các vùng miền sẽ trở về với đặc điểm vốn có của nó. Tóm lại, bão cũng chỉ là hệ quả của sự bất thường khí hậu mà thôi, bão tan, thời tiết sau bão sẽ cân bằng trở lại.
Chính đặc tính của bão là vậy, con người hay gắn cho bão nhiều những hiện tượng tâm sinh lý thú vị, có hay, có dở, đủ cả. Một lũ choai choai “đập đá” làm anh hùng xa lộ, gọi là đi “bão đêm”. Có thời người người bất động sản, nhà nhà chứng khoán thì gọi là “bão chứng khoán”, “bão bất động sản”. Lúc thị trường đìu hiu thì méo mồm đánh vần thành “cơn bão khủng hoảng”. Còn hơn thế nữa, đâu đó lại có cả “bão tình yêu”, “bão lòng” cho những cảm xúc trào dâng bên trong của con người nữa chứ.
Cũng theo cái khái niệm về bão, sau những nhiễu động của thị trường hay cảm xúc con người vậy, mọi cái cũng sẽ trở lại trạng thái vốn có của nó. Lũ choai choai giỏi thì vô khám hay làm ma sa lộ. Thị trường chứng khoán, BĐS sẽ được trả lại đúng bản chất cung cầu. Hay sau cảm xúc lên mây, lên gió, lại cũng phải quay về cuộc sống thường ngày cộng bao nỗi lo toan...
Chẳng đâu xa, cảm xúc thăng hoa ngày đón đứa con tinh thần ra đời, Blog KT-26 chúng ta được nâng niu chăm sóc, rất nhiều người hồ hởi đóng góp bằng bài vở và chia sẻ của mình. Còn nhớ những lời chúc mừng nhau rôm rả trên diễn đàn để mọi người cùng vui, cùng sướng. Thật đúng lúc, đứa con tinh thần ra đời sau 20 năm ngày gặp mặt. Bao yêu thương, bao nỗi niềm sẻ chia, đứa con tinh thần lớn nhanh như thổi... tạo nên cơn bão lòng KT-26!
Cơn bão lòng ấy rồi cũng tan, chúng ta lại về với cuộc sống sau bão, đối diện với đời thường, cảm xúc lòng ta dịu lại, những sẻ chia dần nhường chỗ cho cơm áo gạo tiền...
Thế rồi, trạng thái nhiễu động cuộc đời lặp lại nhiều hơn. Để về sau, càng ngắn lại, nhu cầu đòi hỏi gặp mặt sẻ chia phát sinh, ngày KT26 Vũng tàu diễn ra. Cơn bão lòng KT-26 năm 2014 lần này mạnh mẽ và dữ dội hơn nữa...
Chắc không ít người đã quen sống trong một tháng của sự chuẩn bị, chờ đợi, gặp mặt, bùng nổ, rồi phải chia tay... Những con người sống chung với bão lớn, để khi bão tan rồi, cảm xúc băng khuâng, trống trải chợt đôi lúc hiện về. Để bù đắp lại sự trống trải bất chợt ban đầu ấy, có người trải nghiệm mình trên diễn đàn, thông qua đứa con tinh thần, như cơn áp thấp ở lúc chuyển giao... Thật tuyệt, một cơn bão lòng!
Bão, trạng thái thiên nhiên hà khắc là vậy, bão cuộc đời cũng chẳng kém gian nan. Song những cơn bão lòng, đôi khi lại đáng yêu, có ích đến thế. Nó tạo nên cú hích cảm xúc mà theo thời gian dễ bị xói mòn. Song những cơn bão lòng trong cuộc đời đâu dễ mãi quanh ta, làm sao cho thời gian và cuộc sống không đẩy ta xa dần với những cảm xúc tâm hồn là điều cần nhắc tới.
“Hãy muôi dưỡng cảm xúc và tạo lập một thói quen!”
Đó là ngu ý của ngưới viết và bản thân đang cố gắng tạo nên.
Có điểm chung với băn khoăn của nhiều người: “Muốn viết, muốn chia sẻ, nhưng thú thật đang thiếu cảm xúc!” Đúng thôi, thiếu thì ta phải nuôi, phải dưỡng chứ nhỉ!
Hay có lần người viết nhận được chia sẻ: “Ở tư cách BBT, rất dễ và nhiệm vụ công bằng phải chia sẻ lời chúc mừng hay chia buồn tới tất cả các thành viên. Với người khác, tùy thuộc vào cảm xúc, thái độ, quan hệ với nhau mà cư xử!” Có chăng, đó là nguyên do mà theo giời gian, chúng ta thiếu hoặc bỏ qua những chia sẻ, chúc mừng nhau như thủa ban đầu, cũng chỉ vì chẳng thấy thiện tình đáp lại của người kia?
Cũng chẳng sai, nhưng chưa đúng hết, BBT cũng có cảm xúc và nhận thức cá nhân như thường. Nhưng nhờ trong BBT, có lẽ người viết cố tạo cho mình một thói quen giữ và nuôi dưỡng những cảm xúc của mình, cách cư xử và chia sẻ lời chúc mừng, thăm hỏi tới mọi người. Dù ứng xử của họ ra sao, được họ đáp lại ta thêm vui, nếu họ lặng im, ta luyện tính kiên nhẫn đi tiếp đoạn đường, tránh gặp bức tranh “đầu voi, đuôi chuột”. Khó lắm, cảm xúc mà, đâu dễ kiểm soát trên cả chặng đường dài, cố gắng “đầu voi, đuôi trâu, đuôi bò” gì đó cũng được để tự an ủi bản thân.
Bão đến, như để phá tan những trạng thái nhiễu động. Khi bão qua đi, bỏ lại phía sau một trạng thái cân bằng vốn dĩ. Và cái cân bằng mới dần dần bị phá vỡ để thay thế bằng nhiễu động của khí quyển, một cơn bão mới sẽ lại xuất hiện.  Qui luật khí hậu lâu nay nay là thế...Cơn bão lòng, cơn bão cảm xúc cũng vậy, có chăng đời người ngắn lắm, thấy được bao nhiêu cơn bão cho mình? Nên chăng, phải biết nuôi dưỡng cảm xúc mới, để âm ỷ đâu đó bên trong luôn có một cơn bão lòng....

HCMC – 22ND SEPTEMBER 2014 - CHUTI

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

CUỘC SỐNG VỐN DỄ DÀNG

TTO - “Khi tôi đã làm việc vất vả, tại sao cuộc sống vẫn khó khăn?”, người nông dân Jon Jandai ở một vùng quê Thái Lan tự hỏi, rồi đi tìm câu trả lời.



Một trong những ngôi nhà của Jon Jandai - Ảnh chụp màn hình

Đoạn video clip chia sẻ triết lý “cuộc sống dễ dàng” của Jon Jandai đã nhận được hơn 30.000 lượt xem và rất nhiều bình luận nhiều chiều trên YouTube.
Jon Jandai bắt đầu câu chuyện của mình bằng sự sẻ chia: “Có một điều tôi luôn muốn được nói với mọi người trong cuộc đời tôi là: Cuộc sống dễ dàng. Thật dễ dàng và vui vẻ”.
Hành trình nhìn nhận cuộc sống
Jon Jandai kể về hành trình nhìn nhận cuộc sống của mình: “Khi tôi còn nhỏ, mọi thứ rất vui vẻ và dễ dàng. Nhưng khi có tivi và nhiều người đến làng tôi hơn, họ nói rằng chúng tôi nghèo quá, các bạn phải theo đuổi sự thành công. Các bạn phải đến Bangkok để theo đuổi thành công. Nhưng khi tôi ở Bangkok, tôi cảm thấy cuộc sống dường như rất khó khăn, phức tạp. Bạn phải học và làm việc rất nhiều mới có thể thành công”.
Trong 7 năm, Jon Jandai làm việc ít nhất 8 tiếng mỗi ngày nhưng chỉ có thể ăn mì hay cơm chiên cho mỗi bữa và ở cùng với rất nhiều người trong một căn phòng nhỏ xíu, nóng nực. Câu hỏi “Khi tôi đã làm việc vất vả, tại sao cuộc sống vẫn khó khăn vậy?” đến với Jon Jandai.
Jon Jandai quyết định vào ĐH nhưng rồi nhận ra “không kiến thức nào ở ĐH có ích với tôi”. Thậm chí Jon Jandai còn cho rằng học càng nhiều càng làm mọi thứ bị hủy hoại nhiều hơn mà thôi!
Anh trở về vùng quê hiền hòa của mình và bắt đầu sống như ngày bé thơ: làm việc 2 tiếng/ngày và 2 tháng/năm. 10 tháng còn lại dành cho bản thân, cho sự thấu hiểu chính mình và những người xung quanh. “Tôi dành 1 tháng trồng lúa và 1 tháng thu hoạch, đào hai ao cá, chăm một mảnh vườn với 30 loại rau, củ… và nhận ra rằng thật dễ sống, tại sao tôi phải đi Bangkok?”.
Jon Jandai làm phép so sánh: 2 tháng mỗi năm, có thể nuôi bản thân và 6 người trong gia đình mình với 8 tiếng/ngày, 12 tháng/năm và không đủ sống. “Thật dễ dàng!” - Jon Jandai kết luận.
Để minh chứng thêm cho sự dễ dàng trong cuộc sống của mình, Jon Jandai cho biết ban đầu anh cảm thấy vô vọng trong việc có một chốn dung thân cho “những người ít học như tôi” khi mà “những người đứng đầu lớp, có việc làm ổn định phải mất 30 năm để có một căn nhà”.
Nhưng khi bắt đầu xây dựng công trình bằng đất, Jon Jandai đã nhận ra mọi thứ không khó khăn đến vậy.
“Tôi dành 2 tiếng mỗi ngày, từ 5g-7g sáng để làm. Ba tháng sau, tôi có một căn nhà. Một người bạn của tôi cũng dành ra ba tháng để có một căn nhà, nhưng anh ta mắc nợ 30 năm. Anh ta là người học giỏi nhất lớp”.
Từ trường hợp của mình, Jon Jandai đưa ra triết lý: “Vậy, “làm sao” không phải là vấn đề, mọi người đều có thể xây nhà. Bọn trẻ 13 tuổi tự làm gạch với nhau, chúng làm một căn nhà, sau một tháng, chúng có thư viện”.
Mua vì thích hay vì cần?
Xong chuyện lớn là nhà thì đến chuyện nhỏ hơn là quần áo. “Tôi để dành cả tháng để mua 2 cái quần jean. Mặc vào rồi xoay trái xoay phải trước gương, tôi đều thấy một người. Quần áo đắt tiền không thể thay đổi đời tôi. Tôi bắt đầu suy nghĩ, tại sao phải chạy theo thời trang? Bởi vì chạy cũng không bao giờ theo kịp. Vậy thì đừng chạy, cứ ở yên đây thôi. Dùng những thứ bạn có”.
Jon Jandai cho biết đã 20 năm nay anh không mua quần áo mà chỉ mặc đồ người khác để lại khi đến thăm làng hoặc khi thấy anh mặc quần áo cũ, họ cho anh. Nhưng vấn đề không chỉ đơn giản là quần áo mà “là điều gì đó về cuộc đời tôi”.
Điều Jon Jandai học được là khi mua thứ gì đó, anh sẽ nghĩ xem mình mua vì thích hay vì cần. Nếu chỉ vì thích là sai. Chính điều này đã làm anh thấy tự do hơn với bản thân mình.
Điều cuối cùng và cũng là quan trọng nhất, đó là sức khỏe. Có dễ dàng chăng? Ban đầu khi không có tiền, Jon Jandai rất lo lắng với ý nghĩ mình bị bệnh thì sao. Nhưng sau anh nhận ra bệnh tật là điều bình thường. Bệnh chính là thứ nhắc rằng ta đã làm gì đó sai lầm trong cuộc đời mình.
"Nên khi tôi bị bệnh, tôi phải dừng lại và trở lại là chính mình rồi nghĩ xem mình sai điều gì”. Và “người đàn ông dễ dàng” đã tự học những kiến thức cơ bản để tự chữa bệnh.
Tự kiếm tiền và có đủ thức ăn mỗi ngày, tự xây nhà, không tốn tiền mua quần áo và tự chữa bệnh chính là bốn điều làm Jon Jandai cảm thấy mình tự do, ít sợ hãi hơn và có thể làm điều mình muốn. Và “tôi không cần ép mình giống người khác, cũng không ai giống tôi. Tôi là số 1. Mọi thứ thật dễ dàng!”.
Jon Jandai chia sẻ quan điểm sống của mình
Nhận ra có nhiều người từng rơi vào bi kịch giống mình khi ở Bangkok, Jon Jandai đã bắt đầu một thứ gọi là “Pun Pun” ở Chiang Mai.
Mục đích chính là cất trữ hạt giống, vì “hạt giống là thức ăn, thức ăn là cuộc sống”. Đó còn là một trung tâm học tập, học cách để cuộc sống trở nên dễ dàng hơn như cách Jon Jandai đã làm với cuộc đời mình.
Jon Jandai cho rằng nhiều người đã học cách phức tạp hóa cuộc sống và giờ là lúc học để sống với nhau. “Bởi vì chúng ta được dạy để độc lập, để phụ thuộc duy nhất vào tiền bạc, không cần dựa vào nhau”.
Với Jon Jandai, để hạnh phúc thì phải trở lại kết nối với chính bản thân mình, gắn kết cùng người khác, gắn kết thể chất và tâm linh một lần nữa. Và “chúng ta có thể hạnh phúc. Cuộc sống thật dễ dàng!”.
Cần sự can đảm lớn
Sau khi đoạn video này được TEDvn dịch và đăng tải, đã có khá nhiều người tranh luận về quan điểm sống và cách nhìn nhận cuộc đời của người đàn ông Thái Lan Jon Jandai. Có người cho rằng những điều Jon Jandai nói làm họ xúc động, đồng cảm và thấy đúng đắn.
“Nếu bây giờ con người thay đổi, ai cũng suy nghĩ được sâu rộng như bác ấy thì sẽ không còn chiến tranh, không còn tranh cướp, giành giật, lừa lọc nhau để mà sống” - một người xem viết.
Bên cạnh đó cũng có những bình luận ngược lại. Một người xem cho biết không phủ nhận quan điểm của Jon Jandai nhưng “nếu dễ như anh này nói thật sự thì y tế, giáo dục, tư duy của con người cũng đâu thể phát triển như bây giờ được. Nếu chúng ta dùng ít thời gian để xây nhà thì căn nhà chất lượng thấp hơn 1 căn nhà chúng ta dùng kiến thức và sự tư duy, thời gian để xây. Anh này nói không sai, nhưng cũng không hoàn toàn đúng. Nó chỉ là 1 góc nhìn. Mà cuộc sống không phải chỉ nhìn được ở 1 chiều”.
Một người khác cũng đầy trăn trở sau khi nghe những quan điểm của một anh nông dân sống cuộc đời dễ dàng.
Người này bình luận: “Cuộc sống vốn dễ dàng nhưng để lựa chọn nó lại khó khăn, bởi tôi chưa đủ can đảm vượt qua mọi cám dỗ, tôi chưa đủ can đảm để sống khác với đa số ngoài kia. Số đông không phải bao giờ cũng đúng, nhưng khác số đông cần một sự can đảm rất lớn”.

TRÀ MY

Video

Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

VƯỢT QUA KHỦNG HOẢNG TUỔI TRUNG NIÊN (Jayashrii Duong)



Phản hồi bài sưu tầm: Lên thâm sơn cùng cốc để trị bệnh trung niên của bạn Khoa Mạc

Cảm ơn KM đã nhắc nhở bệnh trạng lứa tuổi của chính các KT26 chúng ta hiện giờ. Tôi tin nhiều bạn đang không đến mức thừa thãi để khủng hoảng, nhưng rõ ràng, khi đã qua thời lấy kiếm tiền làm đầu, có chút của ăn của để, có chút chức vị, nhưng thời thanh niên hừng hực "khí thế TY" đã hơi nguội, thì một loạt vấn đề tâm sinh lý phức tạp đặt ra. Việc thiếu hụt hormone nội tiết Nam & Nữ: Testosterone & Estrogen đã nảy sinh  nhiều yếu tố ảnh hưởng khá trầm trọng đến chất lượng sống.
Ở giai đoạn này các Man dễ có xu hướng đi ngoại tình để tìm kiếm sinh lực phái mạnh đã hao hụt. Họ có thể thấy người  bạn đời không còn sức hút như xưa, và họ cho đó là nguyên do làm mình kém sinh lực. Hơn nữa, vì đã có chút quyền & tiền, nên xung quanh các  bạn có thật nhiều cám dỗ bủa vây, mời xơi trái cấm.
Các Girl thì có đôi phần lo lắng về việc xuống cấp hàng loạt, để cố gắng tu sửa nhan sắc, thẩm mỹ viện, mỹ phẩm, thể dục các loại... Hoặc tệ hơn nữa là tư tưởng AQ buông xuôi, mặc kệ muốn đến đâu thì đến.
Có một thứ rất quan trọng giúp các bạn cả Man & girl vượt qua khủng hoảng tuổi trung niên đó chính là vận động thể lực như chơi tennis, golf, đá bóng, dancing, gym, aerobic... Nhưng có một thứ vận động thể lực cao cấp, nâng cao cả sức khỏe thể chất & tinh thần, đó là Yoga.

Tư thế Bồ Câu

Yoga giờ đây như một trào lưu nở rộ rộng khắp, đặc biệt ở các TP lớn. Hôm qua đi họp phụ huynh, có  một anh hỏi tôi một câu mà tôi nghĩ nhiều người cũng không rõ. Anh  hỏi thế yoga của chị là loại gì? Đúng vậy, Yoga trăm hoa đua  nở làm cho nhiều trường phái khác nhau cùng lúc ập xuống và đã có rất nhiều mô đi phê (mordify) làn cho người tập không biết đâu mà lần.
Nhiều người nghĩ Yoga là những động tác vô cùng dẻo & khó làm, các yogii thì có thể làm được những việc dị thường như đi trên than hồng, đi trên mặt nước, sống nhiều ngày dưới mộ không ăn uống, không dưỡng khí… Thực tế chỉ có số rất ít người làm được vậy & đó là Yoga biểu diễn.
Thực chất Yoga bình dân hướng đến mục đích giúp cho người thực  hành nâng cao chất lượng sống bằng cách giúp họ đạt tới sức khỏe thể chất tráng kiện, sức khỏe tinh thần lạc quan, minh mẫn & yêu đời.
Để làm được như vậy, Yoga giúp ta thanh lọc cơ thể & tâm trí thông qua các bài tập thở sâu bằng bụng, các bài  tập kéo dãn cơ xương khớp giúp chúng chắc khỏe, các động tác giữ, ép lên các tuyến nội tiết, giúp việc tiết xuất hormone được hài hòa, phù hợp với thể trạng của từng cá nhân và cuối cùng, thông qua thực hành thiền định để hướng đến vẻ đẹp nội tâm bên trong, khám phá chính mình.
Nhưng Yoga cũng là một môn khó nhằn, không như các môn thể dục vui tươi hướng ngoại như Gym, Aerobic, tennnis, cầu lông… Yoga là quá trình tự rèn luyện & phát triển bản thân, vượt qua chính mình – kẻ thù lớn nhất như lời Phật dạy. Vì vậy Yoga luôn có tính đào thải cao, không dành cho người thiếu kiên nhẫn.
Hôm họp lớp ở VT, một bạn jai bảo tôi, sao D lúc nào cũng tươi vui hơn hớn thế nhỉ. Mình trả lời bạn ấy với vẻ mặt rất “hớn”, vì tớ ĐANG CỐ GẮNG là người truyền tình thương & niềm vui thì bản thân tớ phải là hiện thân của 2 thứ đó. He he…

Cuối cùng, lời nhắn nhủ chân thành đến các bạn, đặc biệt là các bạn gái, là hãy thử cố gắng kiên trì theo tập Yoga, nó thực sự phù hợp với lứa tuổi trung niên của chúng ta. Mong sao lần họp mặt sau, tôi nhìn thấy thật nhiều bạn trai bạn gái đẹp từ trong ra ngoài đến ngỡ ngàng các bạn nhé.
Cô giáo với học trò...

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

TÔI ĐI LÀM (T/g: Chuti)


(Phần III: Cạnh tranh, vùng miền và hướng đi mới- Nối tiếp “Tôi đi làm” I & II,
xin tiếp tục tự sướng!)
... Đôi chân tôi nặng nề bước về phía phòng MKT, vốn dĩ tôi không muốn! Không khí làm việc khẩn trương, chuyên nghiệp càng làm tôi choáng váng và lo sợ. Mỗi bàn làm việc là một nhân viên hào hứng giao dịch với khách hàng cả Tây lẫn ta. Ở dãy ghế phía ngoài, vài ông khách đang đợi vào làm việc, tôi rón rén tìm một cái ghế, ngồi xuống, tim đập thình thịch, chờ đợi....
“Nào, mời anh!” – Tôi giật thót khi ông phó phòng MKT gọi vào.
“Dạ, thưa anh, em là nhân viên mới, được Giám đốc bảo xuống gặp...”
“Giời ơi! Là nhân viên thực tập thì nói ngay đi, cứ ra vẻ như khách hàng làm tôi phải đón với tiếp, mệt quá! Hôm nay trưởng phòng đi vắng, kiếm cái ghế nào ngồi tạm rồi tính sau, giờ để tôi còn làm việc!” – Hắn làm một tràng, cắt ngang lời tự giới thiệu của tôi. Các nhân viên phòng MKT mỉm cười ái ngại cho cái dáng điệu thiếu tự tin của tôi. May lúc ấy có B, vào trước tôi nửa năm, hắn tầm tuổi tôi, chủ động: “Cậu vào bàn tớ mà ngồi tạm”. Tôi vội vàng theo B vào phòng trong, nơi có 3 cái bàn nhỏ, một cái bàn lớn với cái ghế to bọc da đen bóng. Tôi ngồi ở bàn của B, đối diện cái bàn to ấy, bàn của ông trưởng phòng, người Nam bộ, ngoài công việc ở công ty, ổng hay được mời hỏi thi tiếng Anh các thuyền trưởng, thuyền phó gì đó ở Cục Hàng hải. Một buổi sáng nặng nề, thời gian chậm chạp trôi trong sự chời đợi của tôi, và thời khắc diện kiến trưởng phòng cũng tới. Sau khi được tay phó phòng báo cáo qua về nhân viên thực tập, ổng bước nhanh vào cái ghế to bọc da đen nhánh của mình, vừa đi ổng vừa phun tiếng Anh rào rào, các nhân viên MKT cả phòng trong lẫn phòng ngoài ném vào tôi những ánh mắt ái ngại.
Tai tôi ù ù, sẵn tính nhút nhát, ít va chạm, cộng thêm vốn tiếng Anh thấp như vịt chặt chân, tôi không thể hiểu
ổng đang truyền đạt nhiệm vụ gì với nhân viên trong phòng cả. Ừ, chả phải việc của mình, tôi cứ gắn chặt với chiếc ghế của B, cúi mặt xuống cái mặt bàn lót kính trong suốt. Hình như mọi nhân viên khác cũng lo lắng khi nhận lệnh bằng tiếng Anh của ổng, tiếng ổng càng gay gắt, nhanh và to hơn...
“Anh trưởng phòng gọi cậu đấy, ra bàn gặp anh ấy đi!” – B tiến lại nói nhỏ,
mặt tôi xấu hổ đỏ bừng.
Sau buổi phỏng vấn tiếng Anh bằng đọc và viết, hôm nay tôi đối mặt với nỗi lo thực sự khi phải giao tiếp với một trong những người giỏi tiếng anh nhất cái chi Cục HH phía Nam này. Tôi rụt rè ngồi xuống ghế, xong cũng cố lấy lại tinh thần của chính mình và gợi lòng trắc ẩn trong ổng với sự yếu kém của bản thân: “Thưa
anh, em xin lỗi, tiếng Anh kém, giao tiếp chưa được, anh cho phép em nói...”
Hình như cá tính của dân làm MKT thì phải, cũng như buổi sáng với tay phó phòng, đến lúc này ông trưởng phòng cũng chẳng để cho tôi nói hết lời xin lỗi, ổng chặn họng ngay tắp lự, mà chỉ nói bằng tiếng Anh... Sau này mới biết, ông ấy nói tiếng Anh còn nhanh và luyến láu hơn cả bọn nước ngoài, sao mà hiểu? Mặt tôi cứ
đỏ bừng xấu hổ. Xấu hổ vì ổng nói gì, chửi gì mình mà vẫn lờ thinh, mặt cứ đờ đẫn như ngỗng gặp sấm mưa vậy.
Khổ thật, đến độ ông ấy đuổi ra tôi cũng không biết, cứ ngồi im. Đến khi B nhắc, tôi mới đứng dậy, quay về bàn. Sao cái bàn của hắn đã nhỏ, lúc này lại nhỏ đến vậy, chẳng che được bóng khuôn mặt tôi cúi gằm suốt cả buổi chiều hôm đó.
Tôi cứ ngồi vậy cả buổi trước con mắt thương hại của các nhân viên khác. Chả đứng lên, đi lại. Có phải vì xấu hổ quá hay không mà tôi mất hết cảm giác bình thường trong sinh hoạt, tôi cứ ngồi vậy hơn 4 tiếng đồng hồ....
Ngày thứ hai, thứ ba... không có gì thay đổi, vẫn một mình như thế, trừ lúc ăn cơm trưa ở phòng khách hay một hai lần vệ sinh, còn lại tôi vẫn lặng im soi mặt mình trên tấm kính lót bàn trong suốt của B.
Đến ngày cuối tuần, có lẽ ông trưởng phòng cũng cám cảnh, dịu lòng với hình ảnh đáng thương của một thằng Bắc kỳ như tôi, ổng gọi tôi sang bàn, lần này bằng tiếng Việt, tôi giật mình nhưng cảm động hết sức.
Ổng chia sẻ cảm xúc của tôi, ông chia sẻ với sự yếu kém của tôi nhưng không quên nói về nguyên tắc và đòi hỏi trong công việc, đỏi hỏi của cái nghề phải giao tiếp, và tiếng Anh ở đây quan trọng như thế nào. Nói tóm lại sau buổi được ổng sẻ chia ấy, dưới con mắt của ổng, tôi không thể làm Marketing được. Ổng dịu
giọng, làm tôi nghẹn hết cả lòng...
Gần một tháng sau đó, tôi sống trong trạng thái căng thẳng của 8 giờ làm việc. Tôi chả biết làm gì, học gì, thực tập ra sao. Ánh mắt ông trưởng phòng luôn soi chiếu ngang mang tai, càng làm tôi ngột ngạt và bức bách hơn. Đi lại đâu dám,có việc gì đâu mà phải đi lại? Đi qua mặt, ổng ngứa mắt lại tuôn ra vài tràng tiếng
Anh tra tấn cho đỏ cái mặt, cho đờ đẫn cái đầu tôi chứ sướng nỗi gì? May lúc đó, có B thông cảm với tình cảnh của tôi, thi thoảng sai đi photo cái “Booking note”, chạy sang phòng chứng từ xin số “Bill Of Lading” hay chạy sang phòng khai thác lấy thông tin tàu bè gì đó. Thi thoảnh, B sai đi chuyển hóa đơn, và nhận lại từ
khách hàng cái phong bì, phong bao khó hiểu nào đó. Những lúc ấy, tôi được giải phóng khỏi cái ghế nóng đôi chút trong suốt 8 giờ làm việc. Những phút giây quí giá, tôi được thư giãn, được thoát khỏi cái bàn gò bó, bưng bít và thiếu thông tin, tôi được nhìn sang các phòng ban khác, nơi có những thằng thực tập như tôi để mà ghen, mà tỵ. Đó cũng là những khoảnh khắc quí giá tôi được tiếp cận với thông tin, để được nhìn thấy những ánh mắt chia sẻ của lãnh đạo và nhân viên các phòng khác về tình trạng khó khăn của tôi. Những lúc ấy, mơ hồ nhận ra, tôi rất cần sự ủng hộ và giúp đỡ của những người đi trước, những cấp lãnh đạo phòng ban khác. Nhất là sau đó 1 tháng, ngoài tôi ra, phòng MKT lại nhận ra 2 nhân viên thực tập khác, người Nam bộ, nghe nói chỗ thân quen với ông sếp phòng. Khác với tôi, 2 người này được giao việc rõ ràng chứ không phải loăng quăng vô định làm đầu sai trong các công việc photocopy như tôi vậy. Rồi chẳng kịp tủi thân lâu, 3 chúng tôi được ông trưởng phòng giao chỉ tiêu kiếm hàng trong tuần để thể hiện khả năng...
Đúng là ổng đánh đố tôi, một thằng sinh viên mới ra trường, chưa qua thực tập, chưa biết chính sách bán hàng. Một thằng Bắc kỳ chưa thuộc đường từ chỗ ở đến cơ quan, không phương tiện đi lại, ông ném tôi ra đường bình đẳng với những thằng nhân viên mới nhưng là thổ dân đã từng đi làm trước khi vào công ty. Để rồi, tôi trở thành trò cười cho bất cứ ai trong công ty lúc ấy, “Ê! Thằng H xuống dưới bãi của công ty để đi “sales” hàng!” xét cho cùng, cũng chẳng gì là sai cả nếu tôi “sales” được hàng tài đây. Nhưng đằng này, thằng L con ông Cục trưởng lúc ấy, làm dưới bãi có người quen làm xuất nhập khẩu. Chỗ anh em nhờ vả, giới thiệu, cũng vì thương hại cái cảnh tôi, nó lu loa lên để mọi người trong công ty biết. Cái mặt bàn đã nhỏ, nay bé xíu sau cái vụ nực cười xấu hổ ấy, tôi chẳng biết dấu mặt mình đi đâu. Tôi lại thất bại một keo nữa và khẳng định thêm về sự cần thiết để tìm kiếm ủng hộ của mọi người và chủ động trong việc chuyển hướng tìm sự chấp nhận ở phòng khác, như khai thác chặng hạn, nơi mà lúc đầu tôi đã ước ao, ở đó có một trưởng phòng, người Hải phòng rất quí lũ thực tập chúng tôi. Công ty ngày ấy, một tuần có một chuyến tàu khai thác, nhìn thấy những thằng cùng đợt với mình lại được xuống cảng tung hoành, tôi thèm thuồng nhớ lại hơn 1 tháng thực tập khi mới vào công ty. Tranh thủ những lúc các anh bàn tán về sự cạnh tranh ở phòng MKT, tôi năn nỷ xem có cách nào cho tôi được theo xuống cảng ngày tàu về. Thương cái cảnh lận đận của thằng lính mới không quan hệ thân thuộc, anh trưởng phòng khai thác một lần tranh thủ nói với Sếp Tổng về trường hợp của tôi và xin chỉ thị cho tôi tiếp tục xuống bãi ngày tàu vào để học hỏi và hỗ trợ phòng khai thác thêm trong lúc thiếu nhân sự. Bước đầu, ý nguyện của tôi đã thành công,1 tuần một ngày, như trả hổ về rừng tôi lại được sống những giây phút khí trời tự nhiên sảng khoái, gặp lại mấy em gái kiểm đếm Nam bộ nhỏ nhẹ dễ thương, lại được chai bia nâng lên, đặt xuống ở mỗi buổi tổng kết làm tàu. Nếu tôi được làm việc và nhận sự chia sẻ của những người đi trước, khả năng ở lại công ty của tôi sẽ thêm phần chắc chắn, chứ không mông lung suất cạnh tranh với 2 nhân viên mới, chất Nam bộ và quen biết, tôi quyết tâm hoạch định...
Chẳng biết vì nguyên do gì mà ông trưởng phòng ghét dân Bắc kỳ đến thế. Không phải chỉ có tôi, trình độ kém ổng ghét đã đành, đến ông Sếp phó của công ty, ổng cũng ghét như thường. Ai đời cấp dưới dám ghét cấp trên ra mặt, nhất là ở cái công ty nhiều người Bắc, hai ông Tổng, Phó đều là dân Bắc kỳ chính thống.
Nhớ lần ổng đi vắng, thằng thực tập thân tín làm cái “Booking Note” xong, mang lên ông Sếp Phó công ty ký, đúng quá còn gì, thế mà khi về ông oang oang: “Hắn biết gì mà ký, lần sau nếu không có tao ở nhà thì đưa cho thằng P phó phòng ký nghe chưa!”
Có lẽ vì không khí ngột ngạt phân biệt vùng miền, hay vây cánh mới của Sếp trưởng mà Sếp phó và những cựu trào của phòng MKT cảm thấy bất an tới mức tìm cách phản thùng. Tọa sơn quan hổ đấu, tôi đứng ngoài quan sát và nhẫn nại chờ đợi một tín hiệu tốt hơn, tránh xa cuộc chiến mặc dù nhận thấy, tôi cũng là
một trong những chất xúc tác của cuộc chiến này. Tình hình căng thẳng ở phòng MKT chẳng kéo dài, Sếp Tổng đã ra tay kịp thời lập lại trật tự. Một buổi chiều, tôi được chính Sếp Tổng gọi lên:
“Anh được báo cáo, dưới phòng em không được hướng dẫn, giao việc, xong vẫn nhẫn nại như vậy là tốt. Vấn đề nhân sự dưới phòng, anh sẽ có hướng xử lý sau. Trước mắt để tránh căng thẳng, anh điều em sang phòng Nedlloyd. Ở đó có Ph, dân ngoại ngữ, em cố gắng học hỏi thêm”.
Thế là tôi rời phòng MKT sau khoảng nửa năm làm việc, 2 nhân viên người Nam bộ thì cũng người ở, người đi, ông trưởng phòng hơn một năm sau cũng ra khỏi công ty. Sau 10 năm có dịp gặp lại ổng ở một cương vị khác, đến làm việc, tôi hay đùa với nhân viên của ổng: “Không hiểu giờ anh H có khó với bọn em không,
chứ hồi đó, anh ấy nghiêm lắm, toàn nói tiếng Anh với anh trong giờ làm việc, mới vào, tiếng kém, anh chẳng hiểu mô tê ra sao, nên cực lắm!” Nghe vậy, ổng chỉ cười và nói với cô nhân viên trẻ xinh xắn đi tháp tùng ổng: “Cũng vì chú nghiêm khắc vậy, bây giờ anh ấy mới ngồi đây đại diện bên đối tác của chú cháu mình đó!”
Hứa là làm, Sếp Tổng đã can thiệp để mang trật tự lại cho phòng MKT, cái phòng tâm điểm và là đầu vào của công ty, cái phòng đỏi hỏi những con người nhanh nhẹn, sáng tạo và có kỹ năng giao tiếp tốt. Còn tôi, được phân xuống làm việc tại văn phòng đại diên của một hãng tàu Hà Lan. Ở đó chỉ có một đại diện của
hãng, trẻ trung, người Singapore và một người Việt, cũng từ nhân sự phòng MKT xuống từ khi thành lập, trước tôi khoảng 1 tháng. Hắn học ngoại ngữ, tiếng Anh ngang ngửa và được sự tôn trọng của ông trưởng phòng MKT. Một môi trường làm việc rất mới đang chờ đợi tôi....

HCMC – SEPTEMBER 04th  2014 – CHUTI
(.... Còn tiếp Phần IV: Giữa đường đứt gánh & cuộc tình với võ sỹ Samurai)

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

Lên thâm sơn cùng cốc để trị "bệnh trung niên" (theo Người Đưa Tin)

Tái bản lần thứ nhất

SẴN SÀNG TỪ BỎ MỘT CUỘC SỐNG ĐẦY ĐỦ VẬT CHẤT, KHÔNG ÍT NGƯỜI Ở ĐỘ TUỔI TRUNG NIÊN CHẤP NHẬN CUỘC SỐNG NƠI "THÂM SƠN CÙNG CỐC" ĐỂ VƯỢT QUA KHỦNG HOẢNG TUỔI TRUNG NIÊN.

Thừa thãi nên... khủng hoảng?
"Tôi cảm thấy chán nản mỗi sáng ngủ dậy?", "Tôi không biết mình thức dậy làm gì?", hay: "Tôi thấy mình không còn yêu vợ. Chúng tôi như mặt trăng mặt trời mỗi khi ở gần nhau. Giờ đây cáu gắt, bực bội được thay thế cho sự sẻ chia, cảm thông trước kia. Tôi không còn là tôi, vợ tôi thì như một người lạ từ đâu xuất hiện...". Đó chỉ là một trong số rất ít câu hỏi mà các trung tâm tư vấn tâm lý, tham vấn sức khỏe nhận được từ những khách hàng tuổi trung niên.
Theo các chuyên gia, đàn ông và phụ nữ tuổi từ 35 - 55 là dễ bị ảnh hưởng nhất. Đối với phụ nữ, sự khủng hoảng ở giai đoạn tuổi trung niên có xu hướng xảy ra đồng thời với việc con cái của họ ra sống riêng hoặc không có thời gian để quan tâm đến họ nhiều như trước nữa. Còn đối với nam giới, đó có thể là do sự nhận thức về tuổi già và sự suy giảm lòng tự trọng. Điều này thường liên quan đến công việc của họ. Đặc biệt là với phụ nữ, bước vào độ tuổi 35, cảm giác già nua, buồn chán có thể xâm chiếm tinh thần. Nhiều người khi có những dấu hiệu chán nản, buồn bực... dẫn đến trầm cảm. Các triệu chứng trầm cảm lâu ngày có nguy cơ dẫn đến sa sút tâm thần rất cao.
Thực tế lâm sàng cho thấy, bị trầm cảm ở tuổi trung niên thường dai dẳng, có thể một phần do chữa trị muộn, có thể do dùng thuốc chống trầm cảm chưa chọn lọc phù hợp và do đó không tuân thủ, có thể do người trung tuổi và kế sau trung tuổi hiện nay thường mắc các bệnh lý nội khoa khác nhau như bệnh tiểu đường, bệnh tim mạch hay các bệnh về xương khớp... Đặc biệt, nhiều người rơi vào khủng hoảng dẫn đến có các mối quan hệ "ngoài luồng" khiến gia đình lục đục.
Đi đến những nơi nghèo khó là một trong những cách mà nhiều người ở tuổi trung niên chọn để vượt qua khủng hoảng.
Một chuyên gia tư vấn tâm lý cho biết, chị thật sự sốc khi nhận được cuộc điện thoại từ một khách hàng nữ 15 tuổi. Vị khách hàng nói rằng, bố cô là giám đốc một công ty xây dựng và mẹ làm kế toán. Cô bé này chuẩn bị đi du học tại Singapore, nhưng điều khiến cô bé lo lắng gọi điện đến gặp chuyên gia tư vấn tâm lý không phải là về cuộc sống và việc học tập ở nước ngoài. Điều khiến vị khách đặc biệt này lo là những biểu hiện "bất thường" ở bố và mẹ. Cô bé này có kể với chuyên gia tâm lý rằng, bố cô thời gian gần đây tự dưng rất thích làm "đỏm". Khác với bề ngoài có phần luộm thuộm trước đây với đôi giày luôn lấm lem bụi bẩn công trường, chiếc áo đậm mùi mô hôi sau mỗi lần ra công trình, bố cô giờ có cả những chiếc áo sơ mi màu hồng không hợp với tuổi 45 của ông.
Bố cô bé còn dùng cả nước hoa ngoại đắt tiền. Còn mẹ cô thường ngồi trong phòng khóc và sử dụng một loại thuốc gì đó vào mỗi tối, khi các con đã về phòng riêng. Một lần, cô xem trộm điện thoại của bố khi ông đi tắm thì liền giật mình thấy dòng chữ: "Già làng" đang làm gì đó? Gà con đói bụng quá?". Vị khách hàng này một mực khẳng định đó là "bồ" của bố cô, sinh năm 1993!.
Cô bé này chia sẻ, trước kia, lúc gia đình cô còn khó khăn, bố mẹ cô rất thương yêu nhau, giờ hai người hiếm khi nói chuyện vui vẻ như trước. "Chúng tôi thường nhận được những cuộc điện thoại lo lắng về tình trạng hôn nhân, mối quan hệ tình cảm của các cặp vợ chồng bước vào tuổi trung niên. Tuy nhiên, cuộc điện thoại từ một người con của họ khiến chúng tôi nhớ hơn cả", vị chuyên gia này chia sẻ.
Quay lại đói khổ để... chữa "bệnh"
Chuyên gia tâm lý Nguyễn Thu Hiền (trung tâm tham vấn tâm lý Share, Hà Nội) cho rằng, số đông người dễ bị khủng hoảng nhất thường là những người không cảm thấy hài lòng trong một thời gian dài. Tình trạng khủng hoảng ở tuổi trung niên có thể ảnh hưởng nặng nề và đặc biệt là với những người làm các công việc mà họ không hề đam mê hay có một cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc. Họ nghĩ rằng, họ buộc phải làm tất cả những điều đó và họ có thể đột nhiên trở nên hết sức tuyệt vọng dẫn đến trầm cảm. Những ai không vượt qua được giai đoạn này rất có thể dẫn đến tự tử, rơi vào nghiện rượu... để thoát khỏi khủng hoảng.
Theo chia sẻ của một chuyên gia tâm lý, chính chuyên gia này cũng ngạc nhiên khi được người đàn ông 41 tuổi từng gọi đến than thở về cuộc sống buồn chán mỗi sáng thức dậy, dù rằng người đàn ông này đang làm bác sỹ, hai người con cũng đang đi du học tại Úc. Chính anh đã chủ động gọi điện lại là đã tìm thấy hy vọng và tình yêu vào cuộc sống bằng việc mua một căn nhà ở chân núi Ba Vì (Hà Nội).
Theo đó, mỗi tuần, cứ đến chiều thứ 6, hai vợ chồng họ lại lái xe lên căn nhà này để được quay lại tuổi thơ thiếu thốn. Điều đặc biệt là, mọi tiện nghi cuộc sống họ đều chối từ. Căn nhà này không có điện, không có tivi, không internet... Họ kể với chuyên gia tâm lý về những buổi hai vợ chồng cùng nhau vào rừng để nhặt củi về đun, đi câu cá ở sông đầy hứng khởi. Quan trọng hơn cả, hai vợ chồng họ thấy yêu cuộc sống hơn và không thấy mỗi ngày thức dậy đầy vô vị như khi gọi điện đến trung tâm tư vấn tâm lý.
Không phải ai cũng có điều kiện để có thể quay lại thời thơ ấu đầy chất "đại gia", nên thơ với căn nhà riêng ở chân núi như người đàn ông làm bác sỹ ở trên. Anh Nguyễn Văn Hải, giám đốc một công ty môi giới bất động sản (Từ Liêm, Hà Nội) lại tìm thú vui cho hai vợ chồng bằng cách đi "phượt". Chuyện kể của hai vợ chồng anh Hải có lẽ cũng khiến không ít tay "phượt" trẻ ngán ngẩm. Họ thường hay tổ chức các chuyến đi lang thang dọc các cung đường miền núi phía Bắc như: Mù Căng Chải (Yên Bái), Cao nguyên đá (Hà Giang), Lũng Cú, đèo Pha Đin... đều đã in dấu chân họ. Họ thường mời gọi bạn bè U40 cùng tham gia đội "phượt" già.
Anh Hải có yêu cầu chung với các chiến hữu cùng cảnh chán nhàn hạ, sống "lờ nhờ" ở phố là "phải có xe 4 bánh riêng và tuổi là U40 (hoặc dao động đến 45 tuổi), không có con nhỏ đi theo, không "đua đòi" mạo hiểm dữ dội như mấy bạn trẻ, sẵn sàng ngủ giữa đường nếu gặp đá lở...". Sau mỗi chuyến đi, anh Hải "líu lo" kể với bạn bè về những hành trình đầy cam go mà anh vượt qua cùng bà xã. Anh không thấy "bà già" lắm mồm mọi khi nữa mà thay vào đó là một người bạn "phượt" chu đáo và đầy tình cảm với những đứa trẻ khó khăn nơi hai vợ chồng đến thăm...
Chuyên gia tâm lý Trịnh Trung Hòa cho biết: "Khủng hoảng tuổi trung niên hay còn gọi là khủng hoảng giữa đời có thể xảy ra với hầu hết mọi người. Lứa tuổi dễ rơi vào khủng hoảng nhất là khoảng 40. Như những năm gần đây, lứa tuổi rơi vào khủng hoảng tuổi trung niên có xu hướng giảm đi vì tư tưởng sống gấp đến sớm hơn. Lúc này, với cả phụ nữ và nam giới, công danh sự nghiệp đã ổn định, gia đình con cái đề huề. Những người rơi vào khủng hoảng nặng nhất là những người có tâm lý hưởng thụ, sống cho mình. Thậm chí, nhiều người khủng hoảng nặng dẫn đến sống buông thả như ngoại tình, rượu chè... rất dễ làm đổ vỡ hạnh phúc gia đình".
Sẻ chia yêu thương là "liệu pháp" hiệu quả nhất Bác sỹ Lê Quốc Nam, phòng khám tâm lý Y khoa - Tâm thần kinh Quốc Nam (TP.HCM) cho biết: "Theo thống kê, nhiều bệnh nhân có ý định tự tử có bệnh lý liên quan đến tâm thần, trong đó trầm cảm chiếm 80%. Ngoài ra, có đến 15% bệnh nhân lệ thuộc rượu tử vong vì tự tử. 25% số người chết vì tự tử do lệ thuộc rượu. Nghiên cứu ở 259 bệnh nhân nghiện rượu tại TP.HCM cho thấy, có đến 13 người có ý nghĩ hay hành vi tự tử. Những nhà chuyên môn sẽ giải quyết bệnh lý tâm thần cơ bản, giải quyết hoàn cảnh gây sang chấn, thông qua thuốc men hay tâm lý liệu pháp để từ đó, đưa bệnh nhân dần trở về trạng thái ban đầu. Sự sẻ chia, yêu thương và gần gũi của gia đình, người thân chính là liệu pháp góp phần giải quyết các bệnh lý này". 
Hoàng Mai