Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013

LÀM BẠN VỚI CON, CÓ DỄ? (Chuti)




Một chủ để rất hay, rất đời thường, rất dễ cảm, bởi bất cứ ở một góc độ nào, dù ít hay nhiều, ta cũng thấy mình trong đó. Xa hơn chút nữa, có lẽ vào lúc con cái trưởng thành, cái tuổi cha mẹ cũng đủ chín để nhìn nhận việc bên cạnh con, làm bạn với con là cần thiết và quan trọng như thế nào. Nghe nói, cha mẹ nọ luôn lo lắng, quan tâm đến con, cập nhật, hỏi han con hàng ngày chuyện học hành, chuyện bạn bè và suy nghĩ về tương lai… Đó có chăng họ đã làm bạn được với con mình?
Thoáng qua là vậy, nhưng với ngu ý của người viết, vấn đề này ta phải nghiền ngẫm thêm.  Chúng ta nói và cũng nghe nhiều về bạn bè và bản chất tốt đẹp của mối quan hệ ấy. Nhưng chẳng như công thức toán học, chưa nghe thấy có một chuẩn nào về nó cả, đành mạo muội từ  kinh nghiệm bản thân để định nghĩa: Tình bạn là một phạm trù xã hội dùng để chỉ quan hệ giữa người với người có những nét giống nhau về tâm tư, tình cảm, quan điểm hay hoàn cảnh... Mà họ có thể chia sẻ, đồng cảm, an ủi và giúp đỡ nhau cùng tiến bộ.
Nói đến đây, người viết vội phân vân, như vậy cha mẹ và con cái có thể là những người bạn tốt của nhau lắm chứ! Bố mẹ nào mà chả muốn con cái mình tiến bộ, con cái mang gen cha mẹ, thiếu gì những nết giống nhau về tâm tư, thậm trí còn giống nhau cả về hình thể nữa đằng khác, sao khó là những người bạn tốt của nhau được nhỉ? Song rồi nghĩ lại, còn cái quan điểm của cha mẹ và con cái liệu có trọn vẹn bình đẳng trong mối quan hệ bạn bè? Cái hoàn cảnh hiện tại cũng như hoàn cảnh xuất phát của hai tác nhân trong mối quan hệ ấy liệu có đồng cảm?
Thấy mà nản, hai thế hệ rõ ràng, nhất là cái hoàn cảnh, quan điểm của cha mẹ có con đang tuổi trưởng thành đều là những người ít nhiều đang ở độ chín trong suy nghĩ, ở mức độ thành danh trong sự nghiệp, nghe có vẻ khó đồng cảm với con cái vào cái tuổi mà các cụ hay nói ‘dở dở ương ương, lớn chưa tới, con nít chưa qua”.  Và ở cái tuổi đủ chín của cha mẹ, nhiều hoài niệm về cuộc sống, đủ trải nghiệm để hiểu nhiều hơn về những mối quan hệ gia đình, hướng cội nhớ nguồn và công ơn dưỡng dục, liệu có dễ đồng cảm và chia sẻ với con cái đang tuổi thể hiện và muốn vượt ra ngoài khuôn khổ của cha mẹ để khẳng định cái tôi của mình?
Đâu có dễ, khó thật đấy chứ, nhưng đành phải “chẹp, chẹp” mấy cái kẻo sợ bạn bè ném đá, dám dội nước lạnh vào cảm xúc “làm bạn với con” trên diễn đàn. Nhưng đã chót, cứ chém, cứ thẳng thắn trình bày quan điểm của mình mong mọi người xá tội. Ừ nhỉ, nói đến thẳng thắn mà người viết như chết đuối vớ phải cọc, đúng rồi làm bạn với con đâu dễ, người viết ở chừng mực nào đó, mong có thể thẳng thắn và công bằng với con cái để hy vọng sẽ nhận được sự hiểu biết và cảm thông của đối tác cho những bước đầu chập chững tạo một quan hệ bạn bè sau này, đành phải chờ đợi, dễ chơi đâu đến lượt mình!
          Thẳng, đúng rồi, đó là yếu tố cơ bản ban đầu để hiểu người, hiểu ta, điều kiện cần cho bất cứ một mối quan hệ nào, nhất là quan hệ bạn bè. Thằng thắn cởi mở sẻ chia chứ cứ “phớt Ăng lê” để hai người như hai đường thẳng song song lấy gì mà sẻ, mà chia để làm bạn, làm bè? Dám chia sẻ, ví như bạn gái cao có mét rưỡi, thì nói: xét tỷ lệ với chiều cao cơ thể, chân bạn dài nhất trong số các bạn nữ lớp mình, chứ đừng khen bạn có đôi chân dài như người mẫu, khen  vậy ở Hải Phòng nói là khen đểu, nó đuổi con ra khỏi nhà… Khuyên vậy, thằng con trai cười rung rốn bảo: “ Ba bảo dám nhận xét thẳng vậy nhưng chưa thật hết lòng mình!”... Hahaha, thẳng chưa chắc đã là thật, có thể lắm chứ, thử hỏi có ai thật với ai hết thảy được đâu!? Nhưng thôi, với bạn bè, được thẳng thắn với nhau là quí rồi. Ví như thằng lớn giống ba, để tóc dài thượt, bồng bềnh, đến độ giám thị nhắc nhở. Biết vậy cũng chỉ dám nói: “hồi nhỏ đến giờ ba cũng thích để tóc dài, vì sẹo trên đầu nhiều, ba không cắt cua được, cũng bị thầy cô tóm mấy lần (thế là mình thẳng thắn với con còn gì!), ba cũng không muốn con từ bỏ sở thích cá nhân của mình, khác với ba bây giờ được tự quyết, con còn đi học, có nội qui, nên dung hòa, đừng vì một sở thích nhỏ mà để người khác lấy đi chút tự trọng của mình.” Nói vậy thôi, cú lắm khi nghe thầy cô nhắc nhở phụ huynh cần để ý tới tác phong con cái, đâu có thật hết bụng mà nói cái cục tức trong mình ra với nó! Hay có lần xem nó đá bóng, thằng này đam mê lắm, đá với đàn anh mà nó cứ 50/50 vào bóng chết mạng, nhìn mà sợ…! Khổ nỗi, thời trẻ mình cũng vì bóng đá mà đi hết cả 2 cái chân, đành thẳng mà không dám thật để cấm nó: “ Chơi thể thao phải đam mê, nhưng con phải tỉnh táo để giữ mình, kẻo dại như ba đến giờ với 2 cái chân bạn bè tạo cho cái nick “què”, tức nhưng không bằng đến giờ ba phải goodbye nhiều môn thể thao và ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống hiện tại”. Vậy đấy, người viết sẽ thẳng thắn cởi mở với ông bạn nhỏ của mình, chả dấu dốt, chả che đậy sự quậy phá, hỗn xược của tuổi trẻ ngày xưa… Chỉ mong được cùng sống trong những lỗi lầm con trẻ, bởi suy cho cùng, nếu có làm bạn, nó chỉ có thể làm bạn với tuổi thơ của người viết nơi có sự đồng cảm, sẻ chia thẳng thắn và công bằng, người cha của cậu những lúc ấy chỉ cho tuổi thơ của mình mượn đỡ cái hình hài để thể hiện như một người thông ngôn giữa hai thế hệ mà thôi.
          Đó, đó mới là thẳng, còn một tiêu trí luôn phải được hiện hữu và tôn trọng trong quan hệ bạn bè, đó là sự công bằng. Ví như KT-26 chẳng hạn, tập thể của những người bạn, những người bạn học trên giảng đường ngày nào, đó là mấu chốt và tiêu chí bạn bè của KT-26. Chúng ta bây giờ có ông nọ, bà kia, mỗi người một hoàn cảnh và cuộc sống, không ai giống ai, nhưng nhiều lần người viết đã nói, chúng ta có một cái chung, bất di bất dịch đó là những người bạn học ở KT-26, mọi người bình đẳng như nhau, có chính kiến và được quyền chia sẻ và nhận sự chia sẻ của nhau. Chúng ta đã kết nối và thành công ban đầu trên một tiêu chí công bằng ấy, công bằng là thể hiện sự tôn trọng nhau, chúng ta đang có và hãnh diện về nó.
          Nếu vậy trong quan hệ cha mẹ và con cái thì sao?
“Cứ chứng khôn hơn vịt, tôi đẻ ra anh chị mà anh chị dám dạy khôn tôi sao?”
“Ăn uống phải đúng giờ, đủ chất!...Còn ba hôm nay nhậu, uống nhiều, phê, không ăn được cơm, dọn đi…!”
“ Phải biết tiết kiệm chứ, khi nào anh chị làm ra tiền thì có quyền tiêu pha thoải mái…. Như tôi!”
“ Lo mà học hành đi, suốt ngày bạn bè, yêu đương, bằng tuổi anh chị…tôi bí…mật (chẹp, chẹp .. có cháu cho ông bà bế rồi)…”
          …. Nhiều lắm! nếu vậy ta có thể làm bạn được với con khi thiếu sự công bằng như thế?
          Người viết mắc cái bệnh ham vui chém gió, chắc thể nào mà chả nhiều lần bất công bằng như thế, đành thẳng thắn “không bàn” về những vấn đề nhạy cảm ấy nữa khi không chắc chắn. Nhưng hẳn còn nhớ cái lần mẹ cháu sinh em, thằng lớn nằng nặc yêu cầu Bà và ba mẹ đặt tên đệm cho em giống nó. Khổ nỗi, cái đệm ấy chả phải tên đệm của dòng họ, ba nó đành luyến thắng khi ông nội chúng góp ý cái tên hơi trịnh thượng: “Sinh cháu ở xa gia đình, được cháu trai của ba, con sướng quá, vội thắp hương báo ông bà tên họ của cháu hết trơn rồi, giờ đổi lại, các cụ bực mình, xui cho cháu…” Được đà, lần sau, người viết muốn lấy tên mình đệm cho em nó, khác với yêu cầu của cậu bạn nhỏ… Rồi đành phải thể hiện sự công bằng với hình thức bốc thăm, ưu tiên cho cậu bốc phiếu…Và, ra ngay cái tên đệm của ba, cả nhà thống nhất không cần mở phiếu nữa trước vẻ mặt ỉu xìu của thằng nhóc 6 tuổi…. Cái việc bỏ phiếu quả là hay, rất công bằng, thế nên hòng làm bạn với con, sau này chuyện chung gia đình, mua sắm, cứ thoải mái tôn trọng lấy ý kiến mọi thành viên, chưa thống nhất thì bỏ phiếu đồng thuận như BLL tập thể những người bạn KT-26 vẫn hay làm! Và rồi, qua những cuộc “chưng cầu” dân ý ấy, người viết thêm chút kinh nghiệm dành sự đồng thuận bằng cách lobby… Quả không sai, làm bạn với con là làm bạn với tuổi thơ của mình, dạy con cũng để mình khá hơn lên.
          Thẳng thắn, công bằng là cơ sở của sự cởi mở và đồng cảm của tình bạn là vậy, nói thằng chưa chắc đã là thật hết ruột gan, ví như cái sự chưng cầu dân ý trong gia đình người viết mà thật hết ngọn ngành về lobby thì ra con dao hai lưỡi, có khi sôi hỏng bỏng không, chẳng đi được đến đầu đến đuôi đâu cả, mà nói cho cùng, việc tranh thủ phiếu bầu chưa chắc đã sai! Thế cho nên, hưởng ứng phong trào “làm bạn với con” trên Blog, với tinh thần bạn bè KT-26, tinh thần một Blogger, người viết thẳng thắn chia sẻ những trải nghiệm bản thân về đề tài này, còn thật đến đâu xin giữ cho riêng mình. Bởi có khi ta chưa đúng nhưng có thể mượn ý hay của người khác, biết trân trọng chuyện tốt xấu ở đời để làm trải nghiệm cho chính bản thân mình và chia sẻ với bạn bè, con cái. Rốt cuộc, như định nghĩa về tình bạn vụng về ở đầu bài viết, cũng không ngoài mục đích muốn mọi người cùng tiến bộ… Chúc mọi người luôn là những người bạn tốt của con mình!
          HCM – August 8, 2013 - CHUTI

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

KỶ LUẬT KHÔNG NƯỚC MẮT (Thùy Dương)



 Nhân seri bài về dạy con, xin tặng mọi người biểu đồ rút gọn của phương pháp kỷ luật không nước mắt. Một qui tắc quan trọng của nó là không đánh con, cha mẹ làm gương cho con thì cũng làm gương cho chính mình & làm gương cho  nhau. Tránh dạy con một đằng, mình làm một nẻo.
He he… khó đấy! Chính vì vậy mà khi ta làm cha mẹ một cách tận tâm đầy tình thương & trách nhiệm, thì ta đã hay hơn chính mình của ngày hôm qua.

Click vào hình để phóng to

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Con Cái Thời@ (Khongthoike)




Nước mắt chảy xuôi ! Thực sự chả nhớ ai đó nói cũng lười tra cứu như mọi khi, chỉ thấy rằng , tuổi này rồi càng thấy hợp lý.

Bản chất con người là " bất hiếu " theo nghĩa của Khổng giáo. Suy xét sâu hơn , đa dạng hơn thì câu này không phải khẳng định mà cảm thán và nội suy.
Loài người là động vật " cao cấp " . Chúng ta có thể liệt kê rất nhiều chi tiết so sánh giữa người và động vật khác tồn tại trong thế giới này ngõ hầu chứng minh sự cao cấp này. Nhưng ở khía cạnh khác không có bất kỳ động vật nào tiến hoá hơn nhân loại về chữ Hiếu.

So sánh đơn giản , việc chăm sóc thế hệ sinh ra và nuôi dưỡng mình khi trưởng thành , con cái chăm sóc ngược lại cha mẹ khi già yếu, ốm đau hoàn toàn chỉ có ở con Người. Hành vi này của loài Người đã đủ ngạo nghễ tồn tại và thống trị muôn loài , Thậm chí trời đất phải ghen tỵ, quỷ thần phải tránh xa !!!

Xuất phát từ căn nguyên sâu xa của quy luật sinh tồn, của xã hội thì việc sinh con, chăm sóc , nuôi dưỡng con cái là vấn đề bất khả tư nghị , không thể bàn cãi , đồng thuận tuyệt đối của tất cã tôn giáo, nhóm lợi ích và cá nhân. Nói theo thuyết nhị nguyên (Ông bạn tôi hay dùng mọi việc đều có hai mặt ) , quan hệ cha mẹ và con cái là hữu cơ và tương tác cần đủ.

Nhiều hình thái xã hội trôi qua theo dòng chảy của thời gian , nhưng xét theo con số thống kê, kỹ băng hà gần nhất khoảng 151000BC cá thể tồn tại trên địa cầu là hơn 10000, thé kỷ hai mốt : 7tỷ .Nhân loại tăng trưởng mạnh mẽ như vậy phần lớn nhờ vào việc tập trung mọi thứ tốt nhất cho thế hệ sau.

Thời @ , thông tin tràn ngập, lũ lụt, bội thực, Nhu cầu mưu sinh và nhu cầu khác làm chúng ta rất dễ ngộ nhận, cảm thấy mình chưa làm đủ trách nhiệm, nghĩa vụ, bổn phận , thời gian, tình cảm ...với con cái ( chứ chưa dám với Bố Mẹ !,,) Theo tinh thần lạc quan , quý vị đừng lo, đâu có đó. Phần vô thức trong chúng ta luôn có xu hướng, hành động làm việc mà tưởng như xao nhãng này.
Các bạn thấy không , trà dư tửu hậu, trên trời dưới đất, chính trị, chính em cuối cùng vẫn quay về thành công, thất bại, vui buồn của con cái....Dẫu biết rằng, không ai giống ai, không phải giải pháp, đường hướng nào cũng hợp lý cũng đưa ra kết quả như mơ. Sâu thẳm mỗi cá nhân đều nỗ lực hết mình cho công việc này là đủ, không uổng đã có mặt trên cõi đời này.
Nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ. Con cái là tương lai, ... quá nhiễu tổng kết, quá nhiều bài học, châm ngôn, tục ngữ.. tựu trung lại muốn thế hệ sau như thế nào thì phải đầu tư nhân lực, tài lực, trí lực , tình lực, vận số lực vô điều kiện..

Thế thì ta còn gì ? bạn bè, anh em ,đam mê, hoài bão, ước vọng, ... ai xử lý đây ? chưa nói là nhân sinh hữu hạn. Hài hước , nhiều người cúng mỗi nải chuối xanh mà cầu đủ thứ , sức khoẻ, tiền bạc, con cái, sự nghiệp, may mắn..
Nhiều vị mang trong mình hùng tâm tráng khí " đẩy hạ " cho thế hệ sau làm giùm bằng mấy lời có cánh lúc lâm chung ...hehe.

Một cách nhìn khác vễ việc hành xử với con cái theo cá nhân là hãy làm những gì của minh tối đa, hạn chế việc phải giao lại cho con cái ( kể cả tài sản nếu có ).
Kỹ thuật thì dựa vào Google. Hy vọng mọi sự tốt lành .

Thế sự mong manh, sức người có hạn . Dưới âm phủ treo hai câu đối . Cố tình làm thiện không được thưởng, vô tình làm ác không bị phạt.
Vậy thôi!

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

LAN MAN CÁI SỰ THƯƠNG NHAU …. (Chuti)



Lại lý sự cùn, cài lý sự của thằng Nó, cứ phải méo méo, mó mó đi một chút thì mới đã cái tính hay châm, hay chọc, ấy thế mà cứ mở miệng ra Nó lại cứ nói thằng, nói thắn. Mâu thuẫn, mâu thuẫn quá! Các cụ đã dạy “thương nhau cho roi cho vọt”, nó lại bóp méo ra ‘thương nhau cho nhau cái sự thẳng thắn” mới là lạ!

Góp ý nhẹ nhàng, không chịu, Nó ông ổng bắn lại như tên bay. Nó bảo, tính Nó sợ chết, roi vọt từ bé ăn nhiều, đến giờ quĩ chịu đựng của Nó cạn hết rồi, sợ đau lắm, nên từ hồi có con đến giờ Nó có dám dùng roi với con cái lần nào đâu. Ngẩn ngơ một chút, lắc lắc cái đầu kiếm thêm sự linh hoạt của bộ óc bên trong, Nó lật khật khai , thực ra có một lần, cái lần mà thằng nhóc lớn nhà Nó học năm lớp hai, vì thèm cái túi bánh tráng lắc với muối ớt mà nhỡ tay lấy của mẹ 2 ngàn đồng. Mẹ biết được, không nói không rằng bảo để ba về xử lý làm thằng con căng thẳng suốt cả tối. Ăn cơm nhanh nhẹn, vào học bài sớm, thi thoảng còn rụt rè hỏi ba vài con toán… Nó đáp lại một cách nhẹ nhàng khác thường, đi ngủ sớm, chẳng hề đả động đến cái chuyện “tày trời kia”. Thằng con tiếp tục chịu đựng đến ngày hôm sau, lại cơm nước gọn gàng, học bài sớm… Nhưng khác với hôm qua, Nó đã vót sẵn một cái roi tre nho nhỏ, thằng con chưa đi ngủ sớm được, Nó yêu cầu nằm sấp xuống giường. Chỉ vài câu hỏi, sức chịu đựng của thằng bé lớp hai không còn nhiều sau hai ngày dài, cu cậu khóc nấc “ Dạ, con biết lỗi của con rồi, ba tha lỗi cho con, con xin nhận 10 roi..!!” “Lỗi con đúng phải chịu 10 roi, nhưng ba không dám đánh con đủ 10 roi, bởi vì con sẽ không thể chịu đựng được, con là con của ba, ba không muốn thấy con như vậy, ba cho con nợ...” - Nó nói và vung thật mạnh quất một roi vào mông con, thằng bé quặn người lấy một tay đỡ lấy mông, cả hai ba con Nó đều nghẹn ngào và nhớ mãi sau một cái roi duy nhất đến lúc thằng bé bắt đầu vào đại học hôm nay….Đúng, Nó đã thẳng thắn, 10 phát như thế chẳng ai chịu được, cả Nó và thằng bé tuổi lớp hai.
Nó bảo, các cụ nói bóng nói gió thế nào chứ, “thương nhau cho roi cho vọt” mà hiểu nôm na nghĩa đen hoài vậy chịu sao thấu! Nó cũng từng ăn đòn hồi bé, Nó biết được cái đau đớn về thể xác lẫn tinh thần mỗi khi nhận đòn roi, do vậy mặc dù con nhận 10, Nó cũng nói trước cái đau đớn của roi vọt là vậy, Nó thẳng thắn thể hiện quan điểm của nó về cái sai của con và tình thương của Nó. Với Nó thế là đủ, rõ ràng và minh bạnh, con có lỗi, con phải có trách nhiệm với cái sai của mình, còn tình thương và sự rộng lượng của Ba, Mẹ lại là một chuyện khác,  tùy thuộc vào sự ăn năn và thay đổi của con cái. Cái tình thương và sự rộng lượng ấy còn tùy thuộc vào chính con người của cha mẹ. Nó nói, Nó thương con đã đành, nhưng Nó đếch dám đánh con còn bởi vì với Nó, những cái lỗi ấy, thời bằng tuổi con cái, Nó mắc hoài, mắc nhiều hơn cả con cái bây giờ nữa đằng khác. Nếu vậy, đánh con thà rằng lấy roi quật vào mông mình còn hơn, bởi các cụ nói có sai : “dạy con là ta đang dăn lại chính mình”, Nó không dám đánh con là vậy.
Nói đến đây, chả hiểu cái lý luận ngược ngạo của Nó “ thương nhau cho nhau cái sự thẳng thắn” là cái quái gì sau dẫn chứng không đánh con của Nó, ừ có một chút gì là sự thắng thắn đúng sai, có sai nhận sai, nhận sai để mà sửa sai. Nhưng thú thật người viết cứ như đi trong ma trận, chả hiểu cái chết tiệt lý luận cũng chẳng khác gì ma trận của Nó cả. Mình đang bực mình, Nó còn ngửa cổ cười khà khá đắc chí, rồi lại con cà con kê dẫn người viết đến chỗ khác. Nó diễn giải, nào là nói về cái sự thương với thẳng thắn thì dễ ợt à, dễ quá nên người ta đâu có nhớ để làm báu vật, để mà giữ lâu. Cái thẳng thắn ấy phải gắn với cái sự ghét thì Nó mới độc. Chao ôi, quả là mệt với Nó!... Nàỳ nhé, cũng là các cụ dạy ở vế sau: “ghét nhau cho ngọt cho bùi” đúng không!? Nói như vậy, các cụ hay chí ít các cụ dạy tính không trung thực, chả có đời nhà ai, ghét nhau mà lại cho ngọt cho bùi nhau cả,  ghét nhau thì cho đấm cho đá thì có…. Bó tay với Nó, đã bảo các cụ nói nghĩa bóng, nghĩa gió chứ ai uỵch toẹt nghĩa đen như Nó cơ chứ! Nghe vậy, Nó lại cười sặc sụa nhả ra một tràng: “Tóm lại, suy cho cùng vẫn là cái sự không thẳng thắn trong cả cái cách suy nghĩ. Nghĩa đen luận ra thì sai bét, còn nghĩa bóng hiểu ra hóa là ta lừa phỉnh chính bản thân ta hay ta không thương ta!? Thương mình là trên hết, và như vậy thẳng thắn là thương mình hay thương nhau cho nhau sự thẳng thắn”.
“Đúng là AQ sống lại, thời đại internet bây giờ thì người ta gọi là Botay.com!” – Người viết chịu không nổi phải nổ tung. Nhưng Nó lại khác, làm hết một ly bia rồi ra bộ suy ngẫm: Các cụ nhà ta xưa đều tuyệt cả, ai cũng biết vậy, sống truyền đời nay, do văn hóa vùng miền, các cụ sống bên trong nhiều quá, thương mà chả dám nói là thương, ghét chả dám thể hiện cảm xúc ghét, rồi lại bằng cái nọ, cái kia, bằng ngọn gió, câu thơ nói lên cảm xúc của mình. Đôi khi gặp người không biết thơ, sợ gió, hiểu lầm chết người… Và qua nhiều trải nghiệm sống, đôi khi ta dùng kế nén âm “lặng im trên hết”, để rồi đâu đó tự đặt ra một cái lệ “lặng im là đồng ý”, chả biết cơm, cháo ở internet nào nhưng cái Botay.com mà ông vừa nổ ấy chẳng phải thời đại tân tiến bây giờ mới có, mà đã xuất hiện sớm thời tổ tiên chúng ta ở mảnh đất hình chữ “S” này rồi.
Ôi, chịu không thấu với cái “thương nhau cho nhau cái sự thẳng thắn” của Nó!
HCM – 02 AUGUST 2013-CHUTI

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

LÀM BẠN VỚI CON

Mỗi một kỳ thi lại nghe tin con của bạn đỗ điểm cao, du học đây đó. Thi thoảng lại có đứa được đăng báo.
Mừng cho bạn mình!
Tại sao con bạn mình giỏi thế nhỉ?!
Thứ nhất là bạn mình giỏi, điều này khỏi bàn cãi.
Ngoài ra còn có gì nữa nhỉ?
Có người từ chối nhậu để ở nhà làm bạn học với con. Có người đang nhậu nhưng đến giờ đón con là "lỉnh" mất. Có người chấp nhận bỏ công việc tốt, đi xa vì tương lai của con...
Không phải ai cũng có quan điểm sống và giáo dục giống nhau nhưng có một điểm chung: đó là trách nhiệm và tình thương.
Con tôi còn nhỏ (vì lúc trước mải chơi). Cám ơn các bạn đã cho tôi nhiều bài học quí.

Bài học đầu tiên tôi áp dụng là làm bạn với con mình.