Sắp hết năm rồi.
Thời gian trôi qua thật là nhanh.
Nói câu này mình lại hiểu thêm về thuyết tương đối của Ensten. Khi có người yêu cầu minh họa sự tương đối của thời gian, Ông ấy đưa ra ví dụ về mười phút ở cạnh người yêu và một nửa phút chạm tay vào than hồng!! Kết luận ở đây là 1/2 >10.
Cái blog này đã 3 tuổi nhưng mình cảm thấy thật ngắn.
Chắc là do mình luôn muốn đọc nó, luôn muốn nó đem lại cái gì đó vui vui cho KT26.
Nhưng hỡi ôi, sức người có hạn, cảm xúc thì dễ cạn. Làm sao đây!
Năm vừa rồi có anh bạn trở thành tiểu thuyết gia. Anh đã viết cuốn tiểu thuyết KHÓI của mình ròng rã nhiều năm trời. Suốt quá trình ấy mình đã được anh tâm sự nhiều. Đam mê nhưng cũng không thiếu gian truân. Thậm chí có lúc vợ con xa lánh vì thấy Ổng mơ mộng và thiếu thực tế.
Và rồi cuốn tiểu thuyết của anh đã ra đời và trở thành hiện tượng văn đàn năm 2013. Anh được Hội Nhà Văn trân trọng giới thiệu là Nhà Văn.
Một cái kết đẹp cho người dám mơ và dám "chơi".
Mình cũng mơ đến cuốn tiểu thuyết KT26.
Dám không?!
Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013
Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013
Nhà phong thủy dự đoán năm 2014 (St của Chuti)
Các chuyên gia phong thủy dự đoán năm 2014 Giáp Ngọ sắp tới sẽ hứng chịu ít bão lũ hơn nhưng khi con ngựa dương gặp năm mộc thì thế giới lại phải hứng chịu nhiều hỏa hoạn hơn.
|
|
|
Năm Giáp Ngọ được dự đoán sẽ làm năm thuận lợi cho những người tuổi Tí, Ngọ, Mão, Dậu. Ảnh: chinesenewyearin
|
Jean Sy, nhà phong thủy ở Manila, Philippines, nói rằng năm 2014 là một năm thành công và thuận lợi về mặt tiền bạc cho những người tuổi Tí, Ngọ, Mão, Dậu, tuy nhiên lại không thuận lợi về mặt sức khỏe và các mối quan hệ.
Đối với những người sinh ra vào năm Dần, Hợi, Thìn, Tỵ và Tuất,
nhà phong thủy cho rằng năm 2014 sẽ không thật sự được suôn sẻ bởi có
"sao hạn" gây ra những tiêu cực và trở ngại cho họ. Tình trạng tài chính
của những người này không ổn định và họ cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe.
Đây lại là năm may mắn cho những người tuổi Thân, Mùi và Sửu khi họ có
một sự nghiệp thịnh vượng. Về mặt nghề nghiệp, những người trong ba tuổi
kể trên sẽ nhận được những điều bất ngờ tốt đẹp mà họ không hề ngờ tới.
Sẽ có những khó khăn nhất định nhưng họ sẽ dễ dàng vượt qua bởi có
những cát tinh, hay ngôi sao may mắn, giúp đỡ họ.
Bà Sy có bằng chứng nhận về phong thủy ở Malaysia
4 năm trước và nghiên cứu, thực hành phong thủy trong 7 năm qua. Bà
cũng cho biết rằng màu may mắn cho năm 2014 là màu xanh nước biển và màu
vàng, những màu đại diện cho các yếu tố thủy và thổ. Màu xanh và vàng
sẽ cân bằng những yếu tố còn thiếu của năm Ngọ.
"Các nguyên tố của năm Giáp Ngọ là Kim, Hỏa và Mộc, vì vậy Thủy và Thổ là những nguyên tố cân bằng", bà nói với tờ SunStar.
Màu xanh sẽ tăng cường nguyên tố Thủy, tốt cho các mối quan hệ và sự giao thiệp, trao đổi thông tin, trong khi màu vàng sẽ cân bằng các yếu tố tiền tài, sức khỏe và sự thành công.
|
|
|
Nhà phong thủy nhận định màu xanh của thủy sẽ là màu may mắn để chế ngự yếu tố hỏa của năm. Ảnh: Freedisgnfile
|
Trong lĩnh vực chính trị, nhà phong thủy Philippines
dự đoán các nhà lãnh đạo tài năng sẽ xuất hiện năm nay từ những cá nhân
tuổi Hợi, Mão và Mùi, bởi họ được sinh ra để làm lãnh đạo và có các kỹ
năng về ngoại giao.
Về tình hình thiên tai, Sy dự đoán năm Ngọ mộc này sẽ có nhiều hỏa
hoạn, núi lửa phun trào, động đất và hạn hán nhiều hơn, nhưng sẽ ít phải
hứng chịu các cơn bão hơn.
Năm 2014 cũng được dự đoán là một năm nhiều cạnh tranh, ganh tị,
bất an và nhiều âm mưu, nhưng đồng thời cũng có những niềm vui và những
mối quan hệ tốt.
Chuyên gia phong thủy khác của trang Chinese Astrology cũng
cho biết 2014 là năm Ngọ mộc mang tính dương, trong khi bản thân ngựa
lại bao gồm chủ yếu là nguyên tố hỏa. Vì vậy, năm 2014 là năm gỗ gặp
lửa, biểu đồ tương sinh này có quá nhiều lửa và mất cân bằng, gây nhiều
yếu tố tiêu cực.
Ngọn lửa làm bùng cháy cả những người điềm đạm nhất, còn những người
nóng nảy hơn cũng sẽ gặp một số khó chịu trong các mối quan hệ và làm
ăn. Những người mang mệnh Thổ, Hỏa sẽ có một năm rất tốt, người
mang mệnh Mộc và Thủy sẽ tạm ổn và những người mang mệnh Kim thì gặp khó
khăn một chút.
Ngoài ra, con ngựa
là biểu tượng của sức mạnh, sự ổn định, sự kiên trì, độc lập, nhưng cũng
có bướng bỉnh, hạn hẹp và sự thù địch. Vì thế các nhà phong thủy khuyên
sử dụng đồ trang sức màu xanh nước biển để giảm bớt những tác động tiêu
cực trong năm 2014.
Vũ
Hà (vnexprexx.net)
Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013
Thứ Hai, 23 tháng 12, 2013
TẠM BIỆT 2013
2013 đang tiến gần đến những ngày cuối cùng, tạm biệt 2013 để biết ta đang ở đâu và vững tin bước vào một năm mới!
2013 đang khép lại, thêm một năm đầy rẫy những khó khăn trên mặt trận kinh tế xã hội với nhiều biến cố khó lường. Một năm qua đi mà chưa thấy những dấu hiệu khởi sắc, sau những năm tháng kéo dài của khủng hoảng, những bất ổn mang tính hệ thống minh chứng bằng nhiều vụ án kính tế chấn động càng làm giảm đi sự lạc quan vốn có của những con người đang sinh sống trên dải đất mang hình chữ S. Một năm của những đảo lộn về giá trị văn hóa truyển thống, những rùm beng trong thế giới cũa những người nổi tiếng, sa hoa hợm hĩnh kéo dài với chính những con người cảm tính mang lại nguồn thu nhập vượt xa giá trị thực nhận được.
2013 khép lại tưởng chừng mong manh níu kéo bởi lễ hội lớn đề cao chất văn hóa và xã hội, song cái sân chơi tinh thần đậm tính thành tích trong bối cảnh khó khăn về kinh tế càng làm cho bức tranh xã hội thêm nặng phần âu lo hơn.
Tạm biệt 2013, tạm biệt những lỗ hổng của hệ thống chính trị, kinh tế và xã hội, tạm biệt những lạc quan chắp vá để chào đón năm 2014 bằng một tinh thần thực tế và cố gắng hơn!
Tạm biệt 2013, tạm biệt những lỗ hổng của hệ thống chính trị, kinh tế và xã hội, tạm biệt những lạc quan chắp vá để chào đón năm 2014 bằng một tinh thần thực tế và cố gắng hơn!
2013 đang khép lại, mỗi người lại thêm tuổi mới, trang kỷ yếu KT-26 lại dày hơn bằng những đóng góp tinh thần của mỗi chúng ta. 2013 khép lại, cũng là lúc Blog KT-26 chuẩn bị bước vào năm thứ 4 của hành trình kết nối. Chặng đường 3 năm, đứa con tinh thần ấy đã được vun đắp và lớn khôn theo sự thăng trầm cảm xúc của những con người đã sinh ra nó.
Blog KT-26 vẫn là món ăn tinh thần đáp ứng phần nào cho đa số các thành viên KT-26.
Blog KT-26 vẫn là món ăn tinh thần đáp ứng phần nào cho đa số các thành viên KT-26.
Năm 2013 khép lại, trải qua 3 năm mong ước, Blog KT-26 vẫn đều đặn nhận được những sẻ chia lý thú đa chiều của một số cây bút gạo cội. Những thể hiện chắt chiu, thẳng thắn và gợi mở hơn. Những bài viết đi sâu vào tâm tư, tình cảm để sự kết nối sâu lắng và thực chất hơn. Bên cạnh sự kiên trì, cần mẫn của BBT ở những bài chúc mừng gửi đến tất cả các thành viên một cách đều đặn và đúng ngày giờ nhất, Blog KT-26 rất vui và có dịp chúc mừng sự tham gia nhiệt tình và hiệu quả của cây bút tuổi cao nhất lớp, một sự tưởng thưởng cho Blog và những con người đam mê kết nối!
Năm 2013 khép lại, sự kết nối KT-26 vẫn duy trì đến tận gia đình và các hậu duệ KT-26 ở những bài viết cảm xúc về cha mẹ đầy ắp sự biết ơn, hay ở những hình ảnh và kế hoạch tương lai vươn ra biển lớn của các hậu duệ KT-26 in đậm trên Blog. Bên cạnh đó, chúng ta thấy sự tìm tòi và xuất hiện kết nối KT-26 tưởng gần nhưng vẫn xa theo thời gian với những thành viên lâu ngày gặp mặt của KT- 26, để thấy rõ trách nhiệm kết nối phải là của mọi người, kết nối ta với bạn để bạn kết nối ta…
2013 qua mau với những dự định kết nối còn dang dở bởi nhiều lý do khác nhau, để ta thấy được kết nối là một con đường còn có cả những gian nan mà ở đó cần nhất là sự đồng lòng và trách nhiệm của từng cá nhân đối với tập thể. Cũng như cuộc sống xã hội, kết nối KT-26 chúng ta cũng đầy rẫy những khó khăn và phụ thuộc nhiều vào sự thăng trầm của cảm xúc. Chúng ta vui mừng chào đón những cảm xúc thăng hoa của một số thành viên với tập thể khác hẳn những ngày đầu ngại ngùng, dò xét. Nhưng kết nối cũng chẳng vì vậy mà băn khoăn với những cảm xúc hoài nghi, chán chường của một số Blogger khác xa lúc ban đầu ngập tràn và hứng khởi. Nhưng cũng cần nhìn lại nguyên do để thấy trách nhiệm đó cũng phần nào bởi chính ở chúng ta, những con người đã hứa đồng lòng tham gia kết nối…!? Con đường kết nối rất dài và tự nguyện luôn được cổ súy, mỗi thành viên cần sẵn sàng cho lúc thăng, lúc trầm và không quên rằng cần lắm một cảm xúc đong đầy được nuôi dưỡng cho cả một chặng dài ngày sau.
2013 khép lại với một số băn khoăn và tồn tại trong tập thể KT-26 chúng ta để chứng minh lần nữa sự bình đẳng và sáng trong của sân chơi kết nối bạn bè. Cũng như kinh tế, chính trị và xã hội nói chung, tạm biệt 2013 để chúng ta đón chào sự kết nối 2014 với một tinh thần sáng trong, cởi mở và thực tế hơn nữa.
Tạm biệt 2013, Chào 2014! Chào niềm tin mới, chào những dấu hiệu mới để kết nối KT-26 bền vững và kết trái trong sự phồn vinh hơn của mỗi thành viên KT-26 và gia đình, trong sự bình ổn và đi lên của xã hội. Chào những thành công mới tỏa sáng khắp mọi nhà!
HCMC – 23 DEC 2013 - CHUTI
Thứ Năm, 19 tháng 12, 2013
Thứ Ba, 17 tháng 12, 2013
HAY HAY CÁI AO LÀNG (Chuti)
Seagame
đang diễn ra, một đại hội thể thao của những 11 nước khu vực, hàng nghìn vận động
viên và tùy tùng, lớn lắm chứ!... Nhưng cái nô nức đón chào của người Việt mình
nói riêng hay người dân Đông Nam Á nói chung, dường như cứ giảm dần, giảm đần
theo mỗi kỳ Seagame thì phải…!?
Bóng
đá có lẽ là môn được sự quan tâm đông đảo của mọi người, nhất là bóng đá nam.
Người viết cũng vậy, mặc dù đã có lần thề rằng sẽ không theo dõi bóng đá nam Việt
nam nữa do mấy vụ lùm sùm bán màu cờ, trà đạp lên lòng tin người hâm mộ, nhưng
rồi nó như đã ngấm vào máu, thề thốt đó rồi lại cho qua, để theo dõi và rồi nói
như vợ: để lại mua cái bực vào mình!
Còn
nhiều môn thể thao khác nữa trong những ngày Seagame này, cũng không có thời
gian theo dõi hết, nhưng chí ít ngày thứ bảy chủ nhật hay vài buổi tối sẵn sàng
thi gan chiếm lĩnh Tivi của vợ con để thỏa mãn những đam mê thời trẻ mà bây giờ
chỉ có thể tham gia bằng hoài niệm… Cũng như bóng đá, bệnh thành tích trong các
môn thi đã làm mất đi nhiều tinh thần thể thao cao thượng ở cái ao làng Đông
Nam Á này. Đâu đó trên các diễn đàn, những
tiếng nấc tức tưởi của chi em nhà đi bộ Thanh Phúc – Thành Ngưng, hay những
khuôn mặt thất thần của các cô gái Karatedo đồng đội nữ vốn dĩ xinh tươi và thần
thái của dân nhà võ, hay nhiều nhiều lắm, những huy chương cấp thế giới, châu lục
vẫn về sau những vận động viên mới toanh ở cái
ao làng này thì quả là lạ. Có sân chơi của tinh thần cao thượng nào như ở
đấu trường Seagame mà vận động viên chủ nhà vừa đi vừa chạy lại chiến thắng nữ
Á quân môn thi đi bộ của đấu trường Asiad? Có đâu những võ sỹ đằng cấp thế giới
lại tức tưởi xếp dưới đội chủ nhà chỉ với một câu xin lỗi của ban tồ chức vì
“sai sót của trọng tài”? Chả có cuộc chơi nào mà đoàn chủ nhà dù mạnh hay yếu
trước đó, thì sau cuộc chơi chẳng xếp thứ nhất thì thành tích phải đột biến
tăng gấp đôi ba lần!?
Cũng
chính vì vậy, cứ mỗi độ Seagame về, cãi cọ , khiếu nại cứ diễn ra hàng ngày và
những sự thất vọng, tức tưởi của các vận động viên lại diễn ra như cơm bữa. Tôi
thích sự thẳng thắn và thức thời đến độ bình thản của HLV Lê Công khi các học
trò oan uổng bị thiên vị: “ đấu trường này xưa nay vẫn vậy, môn biểu diễn Kata
mang nhiều cảm tính, sự thiên vị là có, vậy chúng ta chấp nhận đó là một phần của
sân chơi. Muốn thắng, ta phải hơn hẳn đối thủ”.
Đúng
vậy, sân chơi nào chả có nọ có kia, cũng ảnh hưởng đôi chút do yếu tố con người
tác động. Song ở đây, nó là chuyện thường ngày, đó là một phần quan trọng và có
chăng là văn hóa của cái sân chơi Seagame, cái ao làng đầy rẫy bệnh thành tích
này. Ai cũng hiểu, chỉ có các vận động viên là nếm đủ thiệt thòi, những con người
ngày đêm vắt sức tập luyện, những cô cái dám hy sinh cái nét dịu dàng trời ban
đi theo nghiệp “quần đùi áo số”, rất nhiều em bé xa ra đình từ nhỏ, những đôi lứa
xa nhau… Để làm gì ? Để làm các cấp lãnh đạo đã dậy họ nói như vẹt là mang vinh
quang về cho cơ sở, xa hơn là vinh quang cho Tổ quốc. Nghe vậy mà các em rưng
rưng hết lòng cống hiến, cống hiến hết mô hôi và máu của mình, có không ít những
con người đã gục ngã cho những vinh quang ấy. Để rồi trong cái trò chơi ao làng
này các em đâu biết luôn có sự toan tính của những người lớn. Sự phân chia
thành tích để cái gọi là phát triển và hòa nhập văn hóa, thể thao đã đánh lừa sự
đam mê vươn cao, bay xa của các em. Đúng theo cái kiểu “ông ăn trả, bà ăn nem”,
“ông đút chân giò, bà thò chai rượu”… hôm nay nhà ông, mai mốt nhà tôi, chúng
ta cùng chia nhau thành tích… Ai cũng biết vậy! Thế nên những tức tưởi của các
em, những vận động viên đang vắt hết mồi hôi , nước mắt, cả máu và mạng sống của
mình để nhận được sự oan ức trong cái trò chơi của người lớn là vậy... Có ai
dám nói hôm nay ở Myanmar, các trọng tài đang dồn lợi thế cho chủ nhà mà cũng
hôm qua thôi, Seagame ở Việt Nam các trọng tài không vì thành tích của ngành nọ,
sở kia mà đã không thiên vị cho các cầu thủ Việt nam? Nhưng có lẽ, khi ra
ngoài, cầu thủ chúng ta bị thiệt thôi nhiều hơn bởi nhiều lý do, nhưng một lý
do người viết cho là cơ bản nhất đó là mỗi khi bị xử ép, các HLV, lãnh đạo đoàn
của ta hay bỏ qua vì thực ra họ không dám nói, không dám dứng ra tranh luận và
bảo vệ. Cũng đúng thôi “ở nhà nhất mẹ nhì con, ra đường khối kẻ còn giòn hơn
ta”, có lẽ chỉ giỏi đấu đá nhau ở nhà, ra ngoài không dám, nhất là khi vốn tiếng
Anh giao dịch của ta không đấu được bạn….
Chẳng
sánh được với ngút ngàn biển khơi, nơi sóng và gió mênh mông bát ngát, những
vùng trời thoáng đạt cao sang.... Cái ao làng vẫn vậy, cái văn hóa ao làng chả
đổi thay, nó tù túng, bó hẹp và khó phân chia. Thế nên, tủi cả lòng khi nghe giọng
nói bình thản của vị HLV nhà võ kia: đành phải chịu, coi nó như một phần của
sân chơi này, chẳng làm gì được… Ta chưa đủ khả năng ra biển, ta vẫn phải tập
bơi ở ao làng, nơi đầy rẫy những toan tính của cả ta và đối thủ!
Nói
đến đây lại nhớ cái lần đầu tiên người viết “mang vợt đi đấu xứ người” sau khi
nhận được cái “cup” đầu đời. Ra đến sân chơi Phường, nơi có một thành viên
KT-26 lúc ấy đã là “ma cũ”. Bằng nhiều tiểu xảo nọ kia của dân thành phố, tôi
cũng chật vật dành được cái giải nhất lứa tuổi thiếu nhi để được trong quân số
đi thi đấu cấp Quận. Ngày đấu quận ở Đền Thiên Nga đường Lê Lơi, người viết phải
nghẹn ngào uất ức khi phe phái ông anh KT-26 của mình lúc đó vừa là cầu thủ lứa
tuồi thanh niên vừa trong ban tổ chức đội tuyển Phường, quyết định để thằng
“đàn em” đã thua mình ở Phường tham gia giải quân do giới hạn chỉ tiêu đăng ký
với rất nhiều lý do này nọ…! Trong lúc
tranh tối tranh sáng với những toan tính ngoài thể thao ấy, trước sự thấp cổ bé
họng của thằng bé nhà quê đang nghẹn ngào, chị Hồng, Bí thư Đoàn Phường lúc đó phân
xử: “Tôi không biết lý do này nọ, em H vô địch Phường sẽ là người được tham gia
giải Quận này!” Nhưng đâu có dễ để mấy tay toan tính kia bỏ cuộc, một yêu cầu
vô lý được phía kia đưa ra trong khi tâm lý của người viết bị ức chế: Để hai thằng
đánh lại, ai thắng được thi đấu cấp quận. Thế là cái bàn thi đấu ở quận được
tranh thủ cho cuộc phân loại lại thiếu trong sáng ấy. Và rồi năm ấy người viết cũng
đã giật được cái giải nhất cá nhân cho lần “lên Quận” đầu tiên, để mà sau đó gần
như nó trở thành một sân chơi riêng của mình trong trong năm tháng bóng bàn và
đam mê nọ. Tóm lại, như HLV Lê Công nói:
muốn tránh được thiên vị, ta phải vượt trên hẳn đối thủ!
Quay
lại cái sân chơi Seagame đầy toan tính. Cũng phải thừa nhận, sức ta có hạn, tài
ta chưa cao, đành phải lấy niềm vui ở cái sân chơi vừa tầm như Seagame là vậy.
Nó vẫn là nơi, là cái đích vươn tới của những con người đam mê nghiệp thể thao,
là tiền đề để vươn lên một tầm cao mới, một sân chơi cao hơn. Ai muốn chạy mà không
phải tập đi, muốn sân chơi to chả từng qua những cuộc chơi nhỏ!? Cho nên cái ao
làng đã chứng kiến phút giây bừng sáng của những tài năng trẻ tuổi teen từ những
môn bơi như Ánh Viên, Quí Phước, Quang Nhật. Cái ao làng cũng đếm đủ hàng vạn bước
chân trần cùng quả tim bạo bệnh của cô gái nghèo Phạm Thị Bình người con đất Quảng
vượt qua cự ly Marathon 42 cây số gian
nan, hay những cú đấm làm nên lịch sử Boxing nữ Viết nam từ ngày hội nhập của
cô gái trẻ H’mông tràn đầy nhựa sống...
Còn
đó những toan tính của người lớn ở cái ao làng, còn đó cái bệnh thành tích la
liệt khắp nơi, còn đó cái a rua của cả thầy lẫn trò cồ súy cái sai, để đến lúc
thất bại lại đổi lội cho trọng tài và ban tổ chức chủ nhà, kể cả đâu đây đường
banh đồng tiền méo mó, nhưng trên tất cả là sự đam mê và cống hiến. Cống hiến
có khi chẳng vì thưởng bạc, thưởng tiền, cũng có khi chẳng vì công danh và lợi
lộc, họ đã cống hiến mồ hôi, nước mắt, có khi cả máu và sinh mạng của mình chỉ
vì sự đam mê vươn tới cái cao hơn, xa hơn giới hạn của bản thân trong môn thể
thao mà họ đang theo đuổi. Bởi vậy, khi chiến thắng hay thất bại, kể cả những
lúc tức tưởi oan sai nữa, những giọt nước mắt của họ sẽ làm trong xanh cái ao
làng vốn tù túng là vậy và hết thảy, họ luôn nhận được sự tôn trọng và ngưỡng mộ
từ một kẻ hâm mộ thể thao là tôi.
HCMC
16TH DEC 2013- CHUTI
Chuyện 'tán gái' thời bao cấp (T/g: Lê Khắc Dương)
Thế là tôi làm trực nhật cho cả 2 sân chơi.
Cũng có cái hay là lúc bí thì mượn "đồ" sân này qua sân bên kia dùng.
Xin gửi các bạn KT26 một bài của sân chơi bên kia.
Tác giả học cùng phổ thông với tôi, nay là bác sỹ.
---------------------------------------
Những thanh niên thời ấy, bây giờ trẻ nhất cũng đã U45. Nhớ lại thời bao cấp, ai cũng kêu cái thời sao khổ thế. Nhưng khi kể chuyện tán gái hồi đấy, họ mỉm cười, kẻ cười mỉm. Hắn, 46 tuổi, từng là sinh viên đại học những năm cuối thập kỷ 80 của thế kỷ 20. Năm thứ hai, Hắn phải lòng một cô sinh viên khóa dưới.
“Cô này da trắng, tóc dài chấm hông,
nhiều anh mê lắm, toàn những đứa có sừng có mỏ cả. Mình cũng thuộc dạng khá,
học hành được nhưng trong đám cưa nàng, loại như mình đổ đi không hết, lại phải
tội nghèo. Hồi mình đỗ đại học, thầy u giết được con lợn mời cả xóm đến mừng,
tiễn mình đi, thế là từ đó giao mình cho nhà nước nuôi dạy chứ chả cho được
đồng nào”, Hắn kể.
Mỗi lần định đến thăm nàng, nghĩ đến
hai bộ đồ sờn cũ của mình, chàng sinh viên thấy nản. Dĩ nhiên, Hắn cũng làm như các bạn bè ở hoàn cảnh mình
khi đó vẫn làm: mượn đồ. Áo mượn người này, quần mượn người kia, cứ mới mới
chút là được, không khó kiếm. Nhưng muốn gây ấn tượng tốt thì phải có những đồ
thời thượng, kiểu như hàng hiệu bây giờ. Thế nên cứ đến thứ 5 hằng tuần là Hắn
lại nhắc cậu bạn trong ký túc xá: “Nhớ là tao đăng ký từ trước rồi đấy nhé”, ý
nói đến đôi dép nhựa trắng Tiền phong và cái xe đạp của anh chàng.
Cái xe đạp hồi đó cũng giống như xe
máy Dreams với thế hệ sinh viên 7X hay xế hộp với sinh viên 9X vậy, có nó là
nghiễm nhiên thành hot boy. Còn dép nhựa trắng Tiền phong thì giá trị chả kém
gì giày hàng hiệu bây giờ. Thế nên chàng
nào sở hữu được cả hai món này là người
được cầu cạnh nhiều trong khu ký túc. Bạn bè cậu nào cũng muốn mượn để “lấy le”
với các em. Họ đua nhau hối lộ khổ chủ, nào thuốc lá, nào kẹo lạc, nào giặt hộ
quần áo… chỉ cốt chiều thứ 7 được mượn dép, mượn xe.
Yêu thì yêu vô cùng, nhớ ghê gớm
lắm, nhưng vì mấy lần trước đã xuất hiện như “dân chơi” trước mặt nàng rồi nên
những hôm không mượn được đồ, Hắn đành nằm nhà, nhất là khi không mượn được
dép. “Không có xe đạp thì còn giả vờ tinh tướng là cho thằng bạn mượn đạp về
quê thăm thầy u, chứ hôm trước đi dép Tiền phong, hôm nay đi dép rách là lòi
đuôi ra ngay”, Hắn giải thích.
Còn bạn Hắn,tên B cho biết hồi trai
trẻ, ông không có xe đạp, cũng chẳng có dép nhựa Tiền phong, nhưng lại có một
món “hàng hót” thời bấy giờ, đó là mũ cối Tàu, giá bằng cả chỉ vàng. Có điều
khác với bạn bè, B không coi đó là thứ để làm “các em” lác mắt về độ ăn chơi
của mình, chỉ là anh thích cái mũ ấy, và quý như vàng, đi đâu cũng mang, và dứt
khoát không cho ai mượn. Ngoài ra thì khi đi cưa cẩm, B chỉ ăn mặc bình thường,
gọn gàng sạch sẽ là được.
Đợt ấy người đẹp mà Phạm B chinh
phục có vẻ đã xuôi xuôi. Sáng chủ nhật, hai người đi dạo , rồi B mua sách tặng nàng, mời nàng ăn kem .
Những tưởng đi chơi trong buổi sáng rồi chở nàng về, vì chiều nàng còn có việc
bận, ai ngờ nàng hứng khởi quá nên quyết định hoãn công việc sang dịp khác để
tiếp tục cuộc dạo chơi. Đến quá trưa thì cũng phải ăn và người trong mộng của B
ta lại có nhã ý ăn phở. Kể ra B chẳng nghèo đến mức hai bát phở cũng không mua
nổi nhưng lúc nãy trót vung tay nên hết sạch tiền.
“Từ sáng đến giờ đã ra vẻ phong lưu,
nàng thích gì là mua tặng, muốn gì là chiêu đãi, giờ có bát phở cũng không mời
được thì ê mặt quá, nhưng chẳng biết nói thế nào. Nghĩ chưa xong thì hai đứa đã
vào đến quán, nàng ngồi xuống rồi. Cực chẳng đã, mình đành giả vờ buồn đi vệ
sinh, bảo nàng chờ rồi lẻn ra chỗ cách đó vài phố, bán cái mũ cối cho bọn phe.
Nhìn điệu bộ hớt hải của mình, biết mình vừa vội vừa cần tiền gấp nên chúng nó
ép giá thê thảm. Tiếc đứt ruột, nhưng cũng đành”, ông B cười kể lại.
Ông Lê Văn T, 47 tuổi, nói: “Người
ta cứ bảo bây giờ dân tình chạy theo đồng tiền, chứ thực ra thời bao cấp cũng
vậy thôi, nghĩa là thời nào cũng có người coi đồng tiền là trên hết. Hồi đó
khốn khó, nên cái chuyện vật chất càng quan trọng, lại càng đặt mục tiêu lấy
được anh giàu, nếu không phải có chút chức sắc thì cũng phải là cánh lái xe,
hay những người đi nghiên cứu sinh ở Liên Xô về, giống như bây giờ chân dài chỉ
muốn câu đại gia vậy. Hồi đó mình ngây thơ quá, trót dại mê nhan sắc một cô,
rồi chuốc nhục mà về”.
Cô gái ấy là sinh viên khoa văn.
Thấy nàng đi đứng tao nhã, ăn nói dịu dàng rõ con người thanh lịch, ông T bèn
dùng thế mạnh thơ phú của mình để tấn công, nghĩ mình vừa đẹp trai, lại có tài,
kiểu gì nàng cũng đổ. Rồi thấy bài thơ nào của mình nàng cũng nhận, đọc xong
mắt chớp chớp ra chiều cảm động lắm, ông T hy vọng tràn trề. Những bài thơ nồng
cháy tình yêu ấy ông chỉ viết riêng cho nàng, ấy vậy mà sau đó nhiều cô gái
biết và thuộc, nhiều cậu trai khác "copy" gửi cho bạn gái, điều đó
chứng tỏ nàng thấy chúng rất hay và đem ra khoe với mọi người. Ông T nghĩ, nàng
chưa “nhiệt tình” với mình hơn chắc cũng chỉ vì gái đẹp thường kiêu kỳ mà thôi.
Một hôm đến nhà nàng, ông T đánh bạo
nói lời yêu và bày tỏ ước mơ lấy nàng làm vợ. Nàng cũng chớp chớp mắt, khiến kẻ
si tình muốn đứng cả tim vì chờ đợi. Rồi lời vàng cũng được thốt ra từ miệng
ngọc, khiến chàng trai rụng rời: “Nhà anh có tủ lạnh không?”. Thấy “đối tượng”
mặt tái mét, chẳng nói ra lời, nàng tự xác định ông T không nghe nổi nữa.
Ông sốc chẳng phải vì mình không có
tủ lạnh để cưới giai nhân (dù sự thật đúng là không có) mà vì không thể ngờ
nghe được từ nàng thơ khả ái. Rồi nàng ái ngại thanh minh cho chuyện “đòi”
tủ lạnh, hình như nói về chữ hiếu gì đó, nhưng vừa nghe tỏ tình đã kê ngay tủ
lạnh vào mồm mình như vậy. Nghĩ đến những bài thơ viết bằng cả trái tim và sự
tài hoa, những mong xứng đáng với sắc đẹp và tâm hồn sinh viên khoa văn của
nàng, ông T tê tái cả người vì xấu hổ.
Còn bạn ông anh tôi,bây giờ thì đã
to thật là to,giầu thật là giầu(nói tên cả thành phố biết).cười ngất khi nói
chuyện tình yêu của mình!ông ấy đã “chăm sóc” một chị quãng… gần bốn năm,lời
yêu thì chưa được chấp nhận,nhưng đã được coi như của nhau rồi(ngày ấy nó
vậy).sinh nhật chị ấy,nghĩ nát óc không biết tặng cái gì?!!!sách,sổ tay thì
nhiều quá rồi(học giỏi mà),hoa có người khác tặng rồi-mà nhiều quá nó…phí đi!!!vậy
chàng ta quyết định tặng ngày đẻ ra nàng bằng một… lạng giò (vẫn bị cân điêu)!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

