Seagame
đang diễn ra, một đại hội thể thao của những 11 nước khu vực, hàng nghìn vận động
viên và tùy tùng, lớn lắm chứ!... Nhưng cái nô nức đón chào của người Việt mình
nói riêng hay người dân Đông Nam Á nói chung, dường như cứ giảm dần, giảm đần
theo mỗi kỳ Seagame thì phải…!?
Bóng
đá có lẽ là môn được sự quan tâm đông đảo của mọi người, nhất là bóng đá nam.
Người viết cũng vậy, mặc dù đã có lần thề rằng sẽ không theo dõi bóng đá nam Việt
nam nữa do mấy vụ lùm sùm bán màu cờ, trà đạp lên lòng tin người hâm mộ, nhưng
rồi nó như đã ngấm vào máu, thề thốt đó rồi lại cho qua, để theo dõi và rồi nói
như vợ: để lại mua cái bực vào mình!
Còn
nhiều môn thể thao khác nữa trong những ngày Seagame này, cũng không có thời
gian theo dõi hết, nhưng chí ít ngày thứ bảy chủ nhật hay vài buổi tối sẵn sàng
thi gan chiếm lĩnh Tivi của vợ con để thỏa mãn những đam mê thời trẻ mà bây giờ
chỉ có thể tham gia bằng hoài niệm… Cũng như bóng đá, bệnh thành tích trong các
môn thi đã làm mất đi nhiều tinh thần thể thao cao thượng ở cái ao làng Đông
Nam Á này. Đâu đó trên các diễn đàn, những
tiếng nấc tức tưởi của chi em nhà đi bộ Thanh Phúc – Thành Ngưng, hay những
khuôn mặt thất thần của các cô gái Karatedo đồng đội nữ vốn dĩ xinh tươi và thần
thái của dân nhà võ, hay nhiều nhiều lắm, những huy chương cấp thế giới, châu lục
vẫn về sau những vận động viên mới toanh ở cái
ao làng này thì quả là lạ. Có sân chơi của tinh thần cao thượng nào như ở
đấu trường Seagame mà vận động viên chủ nhà vừa đi vừa chạy lại chiến thắng nữ
Á quân môn thi đi bộ của đấu trường Asiad? Có đâu những võ sỹ đằng cấp thế giới
lại tức tưởi xếp dưới đội chủ nhà chỉ với một câu xin lỗi của ban tồ chức vì
“sai sót của trọng tài”? Chả có cuộc chơi nào mà đoàn chủ nhà dù mạnh hay yếu
trước đó, thì sau cuộc chơi chẳng xếp thứ nhất thì thành tích phải đột biến
tăng gấp đôi ba lần!?
Cũng
chính vì vậy, cứ mỗi độ Seagame về, cãi cọ , khiếu nại cứ diễn ra hàng ngày và
những sự thất vọng, tức tưởi của các vận động viên lại diễn ra như cơm bữa. Tôi
thích sự thẳng thắn và thức thời đến độ bình thản của HLV Lê Công khi các học
trò oan uổng bị thiên vị: “ đấu trường này xưa nay vẫn vậy, môn biểu diễn Kata
mang nhiều cảm tính, sự thiên vị là có, vậy chúng ta chấp nhận đó là một phần của
sân chơi. Muốn thắng, ta phải hơn hẳn đối thủ”.
Đúng
vậy, sân chơi nào chả có nọ có kia, cũng ảnh hưởng đôi chút do yếu tố con người
tác động. Song ở đây, nó là chuyện thường ngày, đó là một phần quan trọng và có
chăng là văn hóa của cái sân chơi Seagame, cái ao làng đầy rẫy bệnh thành tích
này. Ai cũng hiểu, chỉ có các vận động viên là nếm đủ thiệt thòi, những con người
ngày đêm vắt sức tập luyện, những cô cái dám hy sinh cái nét dịu dàng trời ban
đi theo nghiệp “quần đùi áo số”, rất nhiều em bé xa ra đình từ nhỏ, những đôi lứa
xa nhau… Để làm gì ? Để làm các cấp lãnh đạo đã dậy họ nói như vẹt là mang vinh
quang về cho cơ sở, xa hơn là vinh quang cho Tổ quốc. Nghe vậy mà các em rưng
rưng hết lòng cống hiến, cống hiến hết mô hôi và máu của mình, có không ít những
con người đã gục ngã cho những vinh quang ấy. Để rồi trong cái trò chơi ao làng
này các em đâu biết luôn có sự toan tính của những người lớn. Sự phân chia
thành tích để cái gọi là phát triển và hòa nhập văn hóa, thể thao đã đánh lừa sự
đam mê vươn cao, bay xa của các em. Đúng theo cái kiểu “ông ăn trả, bà ăn nem”,
“ông đút chân giò, bà thò chai rượu”… hôm nay nhà ông, mai mốt nhà tôi, chúng
ta cùng chia nhau thành tích… Ai cũng biết vậy! Thế nên những tức tưởi của các
em, những vận động viên đang vắt hết mồi hôi , nước mắt, cả máu và mạng sống của
mình để nhận được sự oan ức trong cái trò chơi của người lớn là vậy... Có ai
dám nói hôm nay ở Myanmar, các trọng tài đang dồn lợi thế cho chủ nhà mà cũng
hôm qua thôi, Seagame ở Việt Nam các trọng tài không vì thành tích của ngành nọ,
sở kia mà đã không thiên vị cho các cầu thủ Việt nam? Nhưng có lẽ, khi ra
ngoài, cầu thủ chúng ta bị thiệt thôi nhiều hơn bởi nhiều lý do, nhưng một lý
do người viết cho là cơ bản nhất đó là mỗi khi bị xử ép, các HLV, lãnh đạo đoàn
của ta hay bỏ qua vì thực ra họ không dám nói, không dám dứng ra tranh luận và
bảo vệ. Cũng đúng thôi “ở nhà nhất mẹ nhì con, ra đường khối kẻ còn giòn hơn
ta”, có lẽ chỉ giỏi đấu đá nhau ở nhà, ra ngoài không dám, nhất là khi vốn tiếng
Anh giao dịch của ta không đấu được bạn….
Chẳng
sánh được với ngút ngàn biển khơi, nơi sóng và gió mênh mông bát ngát, những
vùng trời thoáng đạt cao sang.... Cái ao làng vẫn vậy, cái văn hóa ao làng chả
đổi thay, nó tù túng, bó hẹp và khó phân chia. Thế nên, tủi cả lòng khi nghe giọng
nói bình thản của vị HLV nhà võ kia: đành phải chịu, coi nó như một phần của
sân chơi này, chẳng làm gì được… Ta chưa đủ khả năng ra biển, ta vẫn phải tập
bơi ở ao làng, nơi đầy rẫy những toan tính của cả ta và đối thủ!
Nói
đến đây lại nhớ cái lần đầu tiên người viết “mang vợt đi đấu xứ người” sau khi
nhận được cái “cup” đầu đời. Ra đến sân chơi Phường, nơi có một thành viên
KT-26 lúc ấy đã là “ma cũ”. Bằng nhiều tiểu xảo nọ kia của dân thành phố, tôi
cũng chật vật dành được cái giải nhất lứa tuổi thiếu nhi để được trong quân số
đi thi đấu cấp Quận. Ngày đấu quận ở Đền Thiên Nga đường Lê Lơi, người viết phải
nghẹn ngào uất ức khi phe phái ông anh KT-26 của mình lúc đó vừa là cầu thủ lứa
tuồi thanh niên vừa trong ban tổ chức đội tuyển Phường, quyết định để thằng
“đàn em” đã thua mình ở Phường tham gia giải quân do giới hạn chỉ tiêu đăng ký
với rất nhiều lý do này nọ…! Trong lúc
tranh tối tranh sáng với những toan tính ngoài thể thao ấy, trước sự thấp cổ bé
họng của thằng bé nhà quê đang nghẹn ngào, chị Hồng, Bí thư Đoàn Phường lúc đó phân
xử: “Tôi không biết lý do này nọ, em H vô địch Phường sẽ là người được tham gia
giải Quận này!” Nhưng đâu có dễ để mấy tay toan tính kia bỏ cuộc, một yêu cầu
vô lý được phía kia đưa ra trong khi tâm lý của người viết bị ức chế: Để hai thằng
đánh lại, ai thắng được thi đấu cấp quận. Thế là cái bàn thi đấu ở quận được
tranh thủ cho cuộc phân loại lại thiếu trong sáng ấy. Và rồi năm ấy người viết cũng
đã giật được cái giải nhất cá nhân cho lần “lên Quận” đầu tiên, để mà sau đó gần
như nó trở thành một sân chơi riêng của mình trong trong năm tháng bóng bàn và
đam mê nọ. Tóm lại, như HLV Lê Công nói:
muốn tránh được thiên vị, ta phải vượt trên hẳn đối thủ!
Quay
lại cái sân chơi Seagame đầy toan tính. Cũng phải thừa nhận, sức ta có hạn, tài
ta chưa cao, đành phải lấy niềm vui ở cái sân chơi vừa tầm như Seagame là vậy.
Nó vẫn là nơi, là cái đích vươn tới của những con người đam mê nghiệp thể thao,
là tiền đề để vươn lên một tầm cao mới, một sân chơi cao hơn. Ai muốn chạy mà không
phải tập đi, muốn sân chơi to chả từng qua những cuộc chơi nhỏ!? Cho nên cái ao
làng đã chứng kiến phút giây bừng sáng của những tài năng trẻ tuổi teen từ những
môn bơi như Ánh Viên, Quí Phước, Quang Nhật. Cái ao làng cũng đếm đủ hàng vạn bước
chân trần cùng quả tim bạo bệnh của cô gái nghèo Phạm Thị Bình người con đất Quảng
vượt qua cự ly Marathon 42 cây số gian
nan, hay những cú đấm làm nên lịch sử Boxing nữ Viết nam từ ngày hội nhập của
cô gái trẻ H’mông tràn đầy nhựa sống...
Còn
đó những toan tính của người lớn ở cái ao làng, còn đó cái bệnh thành tích la
liệt khắp nơi, còn đó cái a rua của cả thầy lẫn trò cồ súy cái sai, để đến lúc
thất bại lại đổi lội cho trọng tài và ban tổ chức chủ nhà, kể cả đâu đây đường
banh đồng tiền méo mó, nhưng trên tất cả là sự đam mê và cống hiến. Cống hiến
có khi chẳng vì thưởng bạc, thưởng tiền, cũng có khi chẳng vì công danh và lợi
lộc, họ đã cống hiến mồ hôi, nước mắt, có khi cả máu và sinh mạng của mình chỉ
vì sự đam mê vươn tới cái cao hơn, xa hơn giới hạn của bản thân trong môn thể
thao mà họ đang theo đuổi. Bởi vậy, khi chiến thắng hay thất bại, kể cả những
lúc tức tưởi oan sai nữa, những giọt nước mắt của họ sẽ làm trong xanh cái ao
làng vốn tù túng là vậy và hết thảy, họ luôn nhận được sự tôn trọng và ngưỡng mộ
từ một kẻ hâm mộ thể thao là tôi.
HCMC
16TH DEC 2013- CHUTI
VFF/HLV/mấy thằng U-23 lại làm mình bực rồi!
Trả lờiXóaHehe. Chuyện dài nhiều tập. Thể thao nói chung và bóng đá VN nói riêng như cái nhà xây từ nóc.
Trả lờiXóaNăm nay chúng ta có 2 tay bơi trẻ, nhất là Ánh Viên có tố chất, cách đầu tư tốt (Quân đội 40% - Nghành TDTT 60%) nên khả năng vươn tầm châu lục, với môn bơi (môn thi trong hệ Olympic) như vậy là sướng...! Còn nữa sự trở lại của nữ hoàng tốc độ ĐNA Vũ Thị Hương sau trấn thương và chì trích cũng rất ấn tượng. Đó là những điểm sáng của TTVN năm nay...
Trả lờiXóaĐó chính là điểm sáng và cũng là hướng đi đúng. Từ trước VN mình chỉ mạnh về các môn võ vật. Nói thẳng đây không phải là những môn chính thống.
Trả lờiXóaKhổ lắm, nghiệp VĐV chuyên nghiệp. Cái ao làng, văn hóa chặt, chia, ăn chặn , ăn bẩn...của các cấp nghành, đến được VĐV còn bao nhiêu? chưa kể những kẻ làm nghề mà chả có tâm với nghề thì VĐV còn khổ nữa... Ngày tôi được "dụ dỗ" đi tham gia trường văn hóa HPG sau mấy năm tập bán chuyên nghiệp trường VH Quận, với biết bao hứa hẹn này nọ.... Nhưng sau khoảng 1 năm, tôi thấy không phải vậy, được sự phản biện của ông anh... Tôi đành bỏ ngang về đi học và thi ĐH... Mới qua 1 chút thôi mà đã thấy tệ lắm rồi... Ừ, giờ có khác, nhưng tôi chắc không thay đổi quá nhiều, nhất là lúc tắc trên loạn dưới như bây giờ!
Trả lờiXóaSeagames là dịp để cho nước đăng cai tự sướng. Bệnh này là bệnh xã hội rồi. Nhiều người bị lắm, nghe đâu lay lân cả vào KT26 nữa :D
Trả lờiXóaHehehe...
Trả lờiXóaCái bệnh tự sướng vậy mà dân ta chả biết sướng.
Ví như dân mình chỉ cứ a lô thật to: Nào là không công bằng, mới Seagame trước Myanmar có hai ba chục HCV , thế mà năm nay chủ nhà lên thứ nhì với hơn bảy tám chục HCV ngay. Đúng là sướng mà không biết sướng. Biết mình mà không biết ta. Vậy ở Seagame trên sân nhà VN tăng từ hớn 30 chục cái trước đó lên trên 150 HCV năm sau thì sao?
Cái thứ hai, như bài viết, ngoài chủ nhà đã đành, khi VĐV VN "chọi" với các nước khác cũng bị chèn ép thì sao, sao môn bơi Philippine khiếu nài thì BTC OK còn trước đó VN Khiếu nại thì không được ==> KHÔN NGOAN ĐỐI ĐÁP NGƯỜI NGOÀI - GÀ CÙNG MỘT MẸ CHỚ HOÀI ĐÁ NHAU ...!!! Chỉ giòi đấu đá nhau, ra ngoài ngậm miệng thin thít, tự ti, chẳng dám nói, dám đấu tranh, và cũng như bài viết, muốn nói cũng chẳng dám nói vì bất đồng ngôn ngữ!