Thế là tôi làm trực nhật cho cả 2 sân chơi.
Cũng có cái hay là lúc bí thì mượn "đồ" sân này qua sân bên kia dùng.
Xin gửi các bạn KT26 một bài của sân chơi bên kia.
Tác giả học cùng phổ thông với tôi, nay là bác sỹ.
---------------------------------------
Những thanh niên thời ấy, bây giờ trẻ nhất cũng đã U45. Nhớ lại thời bao cấp, ai cũng kêu cái thời sao khổ thế. Nhưng khi kể chuyện tán gái hồi đấy, họ mỉm cười, kẻ cười mỉm. Hắn, 46 tuổi, từng là sinh viên đại học những năm cuối thập kỷ 80 của thế kỷ 20. Năm thứ hai, Hắn phải lòng một cô sinh viên khóa dưới.
“Cô này da trắng, tóc dài chấm hông,
nhiều anh mê lắm, toàn những đứa có sừng có mỏ cả. Mình cũng thuộc dạng khá,
học hành được nhưng trong đám cưa nàng, loại như mình đổ đi không hết, lại phải
tội nghèo. Hồi mình đỗ đại học, thầy u giết được con lợn mời cả xóm đến mừng,
tiễn mình đi, thế là từ đó giao mình cho nhà nước nuôi dạy chứ chả cho được
đồng nào”, Hắn kể.
Mỗi lần định đến thăm nàng, nghĩ đến
hai bộ đồ sờn cũ của mình, chàng sinh viên thấy nản. Dĩ nhiên, Hắn cũng làm như các bạn bè ở hoàn cảnh mình
khi đó vẫn làm: mượn đồ. Áo mượn người này, quần mượn người kia, cứ mới mới
chút là được, không khó kiếm. Nhưng muốn gây ấn tượng tốt thì phải có những đồ
thời thượng, kiểu như hàng hiệu bây giờ. Thế nên cứ đến thứ 5 hằng tuần là Hắn
lại nhắc cậu bạn trong ký túc xá: “Nhớ là tao đăng ký từ trước rồi đấy nhé”, ý
nói đến đôi dép nhựa trắng Tiền phong và cái xe đạp của anh chàng.
Cái xe đạp hồi đó cũng giống như xe
máy Dreams với thế hệ sinh viên 7X hay xế hộp với sinh viên 9X vậy, có nó là
nghiễm nhiên thành hot boy. Còn dép nhựa trắng Tiền phong thì giá trị chả kém
gì giày hàng hiệu bây giờ. Thế nên chàng
nào sở hữu được cả hai món này là người
được cầu cạnh nhiều trong khu ký túc. Bạn bè cậu nào cũng muốn mượn để “lấy le”
với các em. Họ đua nhau hối lộ khổ chủ, nào thuốc lá, nào kẹo lạc, nào giặt hộ
quần áo… chỉ cốt chiều thứ 7 được mượn dép, mượn xe.
Yêu thì yêu vô cùng, nhớ ghê gớm
lắm, nhưng vì mấy lần trước đã xuất hiện như “dân chơi” trước mặt nàng rồi nên
những hôm không mượn được đồ, Hắn đành nằm nhà, nhất là khi không mượn được
dép. “Không có xe đạp thì còn giả vờ tinh tướng là cho thằng bạn mượn đạp về
quê thăm thầy u, chứ hôm trước đi dép Tiền phong, hôm nay đi dép rách là lòi
đuôi ra ngay”, Hắn giải thích.
Còn bạn Hắn,tên B cho biết hồi trai
trẻ, ông không có xe đạp, cũng chẳng có dép nhựa Tiền phong, nhưng lại có một
món “hàng hót” thời bấy giờ, đó là mũ cối Tàu, giá bằng cả chỉ vàng. Có điều
khác với bạn bè, B không coi đó là thứ để làm “các em” lác mắt về độ ăn chơi
của mình, chỉ là anh thích cái mũ ấy, và quý như vàng, đi đâu cũng mang, và dứt
khoát không cho ai mượn. Ngoài ra thì khi đi cưa cẩm, B chỉ ăn mặc bình thường,
gọn gàng sạch sẽ là được.
Đợt ấy người đẹp mà Phạm B chinh
phục có vẻ đã xuôi xuôi. Sáng chủ nhật, hai người đi dạo , rồi B mua sách tặng nàng, mời nàng ăn kem .
Những tưởng đi chơi trong buổi sáng rồi chở nàng về, vì chiều nàng còn có việc
bận, ai ngờ nàng hứng khởi quá nên quyết định hoãn công việc sang dịp khác để
tiếp tục cuộc dạo chơi. Đến quá trưa thì cũng phải ăn và người trong mộng của B
ta lại có nhã ý ăn phở. Kể ra B chẳng nghèo đến mức hai bát phở cũng không mua
nổi nhưng lúc nãy trót vung tay nên hết sạch tiền.
“Từ sáng đến giờ đã ra vẻ phong lưu,
nàng thích gì là mua tặng, muốn gì là chiêu đãi, giờ có bát phở cũng không mời
được thì ê mặt quá, nhưng chẳng biết nói thế nào. Nghĩ chưa xong thì hai đứa đã
vào đến quán, nàng ngồi xuống rồi. Cực chẳng đã, mình đành giả vờ buồn đi vệ
sinh, bảo nàng chờ rồi lẻn ra chỗ cách đó vài phố, bán cái mũ cối cho bọn phe.
Nhìn điệu bộ hớt hải của mình, biết mình vừa vội vừa cần tiền gấp nên chúng nó
ép giá thê thảm. Tiếc đứt ruột, nhưng cũng đành”, ông B cười kể lại.
Ông Lê Văn T, 47 tuổi, nói: “Người
ta cứ bảo bây giờ dân tình chạy theo đồng tiền, chứ thực ra thời bao cấp cũng
vậy thôi, nghĩa là thời nào cũng có người coi đồng tiền là trên hết. Hồi đó
khốn khó, nên cái chuyện vật chất càng quan trọng, lại càng đặt mục tiêu lấy
được anh giàu, nếu không phải có chút chức sắc thì cũng phải là cánh lái xe,
hay những người đi nghiên cứu sinh ở Liên Xô về, giống như bây giờ chân dài chỉ
muốn câu đại gia vậy. Hồi đó mình ngây thơ quá, trót dại mê nhan sắc một cô,
rồi chuốc nhục mà về”.
Cô gái ấy là sinh viên khoa văn.
Thấy nàng đi đứng tao nhã, ăn nói dịu dàng rõ con người thanh lịch, ông T bèn
dùng thế mạnh thơ phú của mình để tấn công, nghĩ mình vừa đẹp trai, lại có tài,
kiểu gì nàng cũng đổ. Rồi thấy bài thơ nào của mình nàng cũng nhận, đọc xong
mắt chớp chớp ra chiều cảm động lắm, ông T hy vọng tràn trề. Những bài thơ nồng
cháy tình yêu ấy ông chỉ viết riêng cho nàng, ấy vậy mà sau đó nhiều cô gái
biết và thuộc, nhiều cậu trai khác "copy" gửi cho bạn gái, điều đó
chứng tỏ nàng thấy chúng rất hay và đem ra khoe với mọi người. Ông T nghĩ, nàng
chưa “nhiệt tình” với mình hơn chắc cũng chỉ vì gái đẹp thường kiêu kỳ mà thôi.
Một hôm đến nhà nàng, ông T đánh bạo
nói lời yêu và bày tỏ ước mơ lấy nàng làm vợ. Nàng cũng chớp chớp mắt, khiến kẻ
si tình muốn đứng cả tim vì chờ đợi. Rồi lời vàng cũng được thốt ra từ miệng
ngọc, khiến chàng trai rụng rời: “Nhà anh có tủ lạnh không?”. Thấy “đối tượng”
mặt tái mét, chẳng nói ra lời, nàng tự xác định ông T không nghe nổi nữa.
Ông sốc chẳng phải vì mình không có
tủ lạnh để cưới giai nhân (dù sự thật đúng là không có) mà vì không thể ngờ
nghe được từ nàng thơ khả ái. Rồi nàng ái ngại thanh minh cho chuyện “đòi”
tủ lạnh, hình như nói về chữ hiếu gì đó, nhưng vừa nghe tỏ tình đã kê ngay tủ
lạnh vào mồm mình như vậy. Nghĩ đến những bài thơ viết bằng cả trái tim và sự
tài hoa, những mong xứng đáng với sắc đẹp và tâm hồn sinh viên khoa văn của
nàng, ông T tê tái cả người vì xấu hổ.
Còn bạn ông anh tôi,bây giờ thì đã
to thật là to,giầu thật là giầu(nói tên cả thành phố biết).cười ngất khi nói
chuyện tình yêu của mình!ông ấy đã “chăm sóc” một chị quãng… gần bốn năm,lời
yêu thì chưa được chấp nhận,nhưng đã được coi như của nhau rồi(ngày ấy nó
vậy).sinh nhật chị ấy,nghĩ nát óc không biết tặng cái gì?!!!sách,sổ tay thì
nhiều quá rồi(học giỏi mà),hoa có người khác tặng rồi-mà nhiều quá nó…phí đi!!!vậy
chàng ta quyết định tặng ngày đẻ ra nàng bằng một… lạng giò (vẫn bị cân điêu)!
Hehehe Tks KT.
Trả lờiXóaĐúng là tán gái thời bao cấp!
Tôi cũng vậy, cái thời ấy nghèo nghèo lạ, chỉ đến điểm danh, chỉ dám giữ thế trận an toàn, không dám đẩy tốc độ trận đấu, bứt tốc dứt điểm thành bàn... Đến mức thằng bạn KT-26 phải lo thay cho mình: Đến giai đoạn mới rồi, phải ra ngoài, xem phim, đi đây đí đó chứ cứ trông nhà hoài vậy. Cứ xung phong lên đi, tiền phim ảnh, uống nước tao tài trợ cho mày......! Sướng quá đi chứ, nhưng kg dám nhận vì lo xa, lúc này nó vui vẻ, nó tài trợ. Lúc làm gì đó làm nó giận mình, cắt nguồn, lấy đâu mà giữ thế trận với tốc độ cao nữa!
Rất nhiều người đã rơi vào tình cảnh này!
Trả lờiXóaĐề tài này Anh kể đến tết vẫn chưa hết:
Trả lờiXóaAnh yêu sớm khi tuổi còn học sinh, Anh thoát ly sau khi Tốt nghiệp Phổ thông; Ở Trường CNKT, ra nghề ở MT Công nhân Công trường... Dù ở đâu có thời gian có điều kiện là tán Gái, tán cho vui, tán theo phong trào...nhiều em dễ tán, họ không đòi hỏi gì miễn là A yêu thật lòng... Với A ai Anh cũng nói thật lòng... thương em.( tự khuyên mình đừng vội nói chữ YÊU, ) lý do A sẽ nói ở hồi sau.
Cũng có nhiều kỷ niệm về tình yêu, cũng tính được con số Mối tình đầu... Riêng mối tình với các Cô giáo cũng khối chuyện để kể các bạn nghe :
Chuyện về cô giáo làng : Ngày ấy khi Anh ta khoảng 23,24 tuổi nhưng có tuổi nghề Công nhân được vài ba năm. Có một dịp Anh ta về quê, Bố mẹ liền giục đi lấy Vợ... Anh ta gải đầu, gải tai : Con chưa muốn cưới Vợ đâu vì Con... Vì Con.... nhiều lý do nhưng Anh ta khó nói được thật lòng lý do gì cho Bố mẹ đồng tình... Bố chắc đoán được lý do là chưa có bạn gái nên Chuyển sang Gới thiệu Bạn gái cho Con, rồi Ông GT cho mình một Cô Giáo đồng nghiệp của Ông nhưng chỉ bằng tuổi con, Thực ra Ông đã TÁN cho Con trai lâu rồi... Vào một chiều thứ bảy Ông bảo: Hôm náy con vào trường Cha lấy Gạo tháng này cho Cha ( Tiêu chuẩn GV hồi đó được 13 Kg nhưng độn khoai hoặc sắn 9 đến 10 kg rồi ). Tiện thể con vào trường xem mặt Cô này, nếu ưng ý Ta tấn công...Cha trang bị cho một xe FAFORET, một đồng hô PONDOT,một Đài NATIONAN 3 băng để đi TÁN GÁI ( hồi đó không phải nhà giàu nhưng không phải Ai cũng có)
Chuyện làm quen diễn ra khá suôn sẻ như có Ông sắp đặt. bây giờ chỉ có Hai con tự tìm hiểu . Người Con trai và người con gái năm chỉ gặp nhau được vài ba lần hoặc hè hoặc tết thôi TÌM HIỂU qua thư từ... Có hai lá thư duy nhất Nàng gửi cho Anh đáng kể Anh kể các bạn nghe: Một lá thư dày cộp... Anh hồi hộp không dám một mình mở ra , liền gọi một Anh bạn nữa cùng mở thư bạn gái.Bóc thư cẩn thận thấy một tệp Giấy trắng gồm có 15 tờ giấy như những con bài, trên mỗi con bài có một chữ... Hai thằng cẩn thận xếp chữ : Tìm đọc nào có chữ ANH,chữ EM,chữ KHÔNG, chữ CÓ, chữ THUYỀN chữ BẾN, chữ GHÉ, có cả chữ LÂU. chữ RỒI, và các chữ khác như: BAO,NGÀY, BIẾT, MÀ Chữ HOA ( tên bạn gái), chữ PHÚC ( tên ANH) Các Cô, các Chú có biết không đọc thư bạn gái cho đúng ý bạn gái nói gì là cả một vấn đề cứ như làm toán đố vậy... ( vì cô ta GV Trung học có năng khiếu văn, thơ). Để trả lời thư bạn gái là một điều không dễ chút náo, sắp cho đúng câu văn, đúng vần, lại phải đúng ý của Chủ viết là khó. Thằng bạn thì bó tay, chỉ đoán già đoán non. Với Anh cũng phải sắp xếp nhiều phương án. Hai ngày sau Anh Quyết định Gửi thư trả lời EM : Bằng các con số : 2; 7;7;1 ( tổng của các con số đúng bằng số các chữ ghi trên tổng số tờ giấy thư Em gửi cho Chàng.) Têt đầu tiên gặp lại, EM đòi lại lá thư và cướp trên tay Chàng được một TỜ. Em bảo KHÔNG đây rồi, Chàng bảo đấy là CÓ; Đêm đó về kiểm tra mất đi Tờ ghi chữ KHÔNG thật ( về sau này mới biết là KHÔNG cũng là Duyên số). Hồi sau sẽ rõ câu trả lời và nội dung thực của Thư Nàng và Chàng...( sắp hết giờ HC rồi)
Test
Trả lờiXóaHehe.
Trả lờiXóaAnh Phúc phải viết một serie hoàn chỉnh về nội dung này nhé.
Nhớ lại vào năm 1979, chiến tranh biên giới TQ xẩy ra, Thanh niên cả nước tổng động viên lần nữa lên đường...Lúc đó Anh đang làm ở Cầu Đò Vàng (Quảng Bình) Cách Đơn vị 20 km cũng bị gọi về ngay Đơn vị cùng với nhiều Anh em khác, với tinh thần nhận nhiệm vụ đi Đánh Tàu ngoài biên giới...
Trả lờiXóaSau này một số Anh em trở lại Đơn vị kể lại nhiều chuyện Đánh Tàu vui lắm, nhưng cũng sợ lắm... có người kể : TQ chúng nó lấy thịt đè người, súng đạn không bắn lại, Quân ta bố trí ít người ở những cao điểm với một số lượng súng đạn ít ỏi; Quân địch thì dồn lên tầng tầng lớp lớp, lớp này ngã lớp sau tiến lên; Quân ta bắn hết đạn, súng đỏ nòng mà quân giặc còn đông như kiến đang lên; Quân ta được phép rut lui để bảo toàn lực lượng có Bộ đội chủ lực, pháo cối loại nhiều nòng ở phía sau yểm trợ và đã chặn đứng được Quân địch. Kế hoạch sáng ở Biên Biên giới, Trưa sẽ ăn cơm ở Hà Nội bị thất bại ... Mẹo tàu, âm mưu bành trướng đã thua Chiến lược, kinh nghiệm đánh Quân Bành trướng của Việt nam.
Lần đó lại một lần nữa Anh cũng không "được gọi" đi Bộ đội; Lần này không như Tổng động viên lần trước là vào năm 1974-1975. Cuộc Tổng động viên mùa xuân1975... Anh mới vừa thi Tốt nghiệp cấp 3 chưa biết kết quả thi TN nhưng đã có lệnh đi khám tuyển quân sự Tổng động viên; Lại một lần nữa Không được đi Bộ đội... Anh nhớ lại lần đó Các Bác sĩ Binh đoàn thiết giáp về khám để tuyển Quân cho Binh chủng thiết giáp, Anh bị loại vì Lần thứ nhất năm 1973 sức khỏe xếp loại B1 bị loại vì thấp bé nhẹ cân, chỉ có 37 kg; Khi đó Anh mới học xong lớp 9. Năm sau sức khỏe có khá hơn nhưng vẫn xếp loại A2 Thế là Ươc mơ đi lính, làm Chú Bộ đội cụ Hồ không thành; Đành rằng Chính quyền Xã cũng Quyết tâm cho Anh đi nhập ngũ.
Đó là lý do sau mấy năm Anh phấn đấu để được đi ôn thi ĐH và đăng ký thi vào Trường ĐHHH với Tiêu chuẩn Cán bộ đi học, có thời gian Công tác trong ngành GTVT 7 năm liên tục...
Trở lại Lá thư của Nàng gửi cho chàng cách đây 35 năm, nàng gửi thư cho chàng lòng dạ bâng khuâng, không biết chàng có thật lòng chung thủy với Mình không hay Chàng cũng chỉ là Cưỡi Ngựa xem Hoa; Tại sao Chàng lại ghi thư cho Mình kể là có MỘT ƯỚC MƠ, Có một CÔNG TRÌNH chưa hoàn thành, đang còn dở dang...
Ước mơ vào Đại học của Anh;Chưa Vào Đại học Chưa lấy vợ v v... Ước mơ đó làm sôi sục chí quyết tâm; Không có việc gì khó , chỉ sở lòng không bền ... Quyết chí ắt làm nên. Baỷ năm Công nhân là cả một thời gian dài... có quá nhiều kỷ niệm , có vui có buồn có cả đau thương mất mát, phải bỏ qua, phải quên đi nhiều mối tình đẹp... Đời đã vài lần tiễn người yêu đi lấy chồng...
Hehe. Lâm ly hấp hối quá. Ông già này phải tổng hợp lại thành một bài hoàn chỉnh đi thôi.
Trả lờiXóaĐúng Già rồi, không chơi kiểu giật cục gây tò mò được!
Trả lờiXóa