Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014
CHUYỆN KỂ THỜI XA VẮNG (Chuti)
Khu tập thể hơn trăm hộ mà chỉ có mười hai cái chuồng tiêu hai ngăn để cho mấy trăm con người giải quyết nỗi buồn.
Thời đất nước xây dựng CNXH tiến lên CNCS, phấn đấu vì mục tiêu " làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu" nên cái gì cũng là công cộng hết cho dễ quản lý và quy hoạch, chuồng tiêu được gọi với tên là CHUỒNG XÍ CÔNG CỘNG. Bọn trẻ con chúng tôi hay gọi lái đi là CHU XI CÔ CÔ cho nó đỡ lộ liễu.
Hồi bé, cái dãy nhà ngang nằm cuối khu B này là nỗi kinh hoàng của tất cả già trẻ lớn bé chúng tôi.
Con bé năm sáu tuổi là em gái tôi hồi đó thà " ị đùn" ra quần chứ nhất định không chịu đi vào khu chuồng xí công cộng này chỉ vì nó bẩn quá.Chỉ khổ cho tôi là chị nó và ông anh trai của tôi phải " hầu" nó những vụ kinh khủng như vậy.
Sáng nào từ sáu bảy giờ sáng là đã rất nhiều người từ các ngả đường khác nhau của khu B tụ hội về đây.
Ngày đó làm gì có giấy vệ sinh vừa trắng, vừa mỏng mềm với mùi thơm nhè nhẹ như bây giờ. Mỗi người trong hành trình " đi tìm sự sung sướng" đều mang theo một tờ báo, người thì đọc xong báo mời vò còn người thì vừa đi như chạy vừa vò cho nó kịp ...
Bọn trẻ chúng tôi hồi đấy rất ngạc nhiên thấy một số người lớn không mang theo tờ báo như thường lệ mà mang theo một bình tông nước... sau hỏi ra thì mới biết những người đó bị mắc một bệnh rất tế nhị nên ko thể dùng giấy báo trong khâu vệ sinh được.
Hàng trăm người mà chỉ có mười hai chỗ mà hai chỗ đầu đã "chuyên dụng" cho việc đổ bô rồi nên chỉ còn lại có mươi cái buồng nho nhỏ với cửa làm bằng tấm tôn sơn mầu nâu, chiều ngang rộng chưa được một mét có ba cái bậc để bước lên chỗ ngồi quy định, phía dưới là cái bể giữ phân thông với cánh đồng bên ngoài nên thỉnh thoảng mùa hè với mùa đông người ngồi bên trong sẽ được tặng thưởng một cơn gió mát từ cánh đồng thổi ngược lên mang theo cái mùi khủng khiếp làm rợn hết cả tóc gáy.
Hai bức tường của nhà vệ sinh trở thành nơi biểu diễn tài năng cho những mầm non hội họa hoặc luyện chữ đẹp với những nội dung không lấy gì làm văn hóa. Đặc biệt bọn trẻ con còn viết tên những đôi trai gái yêu nhau hoặc trêu nhau trên tường nhà xí nữa chứ.
Kể ra hồi đó mà nghệ thuật vẽ tranh tường Graffity mà phát triển như bây giờ thì tường CHU XI CÔ CÔ khu tôi có phải đã có những tác phẩm nghệ thuật để đời rồi không ?
Có rất nhiều câu chuyện cười được kể trong những buổi tối mất điện ở khu B khi mà bọn trẻ con không phải học bài tụ tập với nhau về đề tài " chuồng xí"
Vẫn nhớ những câu chuyện kiểu như " Khỏa thân đến nhà Tiêu ngay để họp chi bộ" chẳng hạn, hoặc chuyện cười cái Quỳnh Anh nhà cô Nguyệt kể cho chúng tôi vào một buổi tối mất điện trên nóc nhà bác Thược bác Nghi ở đầu cổng khu B, kể xong cả lũ cười nghiêng ngả và nhớ ngay dù chỉ mới nghe có một lần
Câu chuyện thế này:
Vì có nhiều người đi VS không đúng lỗ làm mất vệ sinh nơi CHU XI CÔ CÔ nên có một bác mới viết một câu thơ lên tường
" Thi đua ỉa trúng mới tài"
Sáng hôm sau bác ấy ra đó thì đã thấy có ai điền thêm một câu ở dưới là
" Ra ngoài vài hòn thì đã làm sao"
Bác ấy bực quá mới viết thêm
" Làm sao là nghĩa thế nào ?
Ra ngoài vài hòn thì mất vệ sinh"
Sáng hôm sau lại có câu thơ phúc đáp
" Vệ sinh thì mặc vệ sinh
Kỹ thuật chúng mình chỉ có thế thôi"
Bác ấy "điên lên" mới viết câu thơ trả lời
" Thế thôi thì hãy lên đồi
Học luyện thành tài thì hãy về đây"
Đấy các bạn thấy không, chỉ có một đề tài trúng lỗ thôi mà kho tàng văn học đã có thêm một bài thơ hay mà con bé ranh con là tôi hồi đó nhớ mãi đến tận bây giờ :v :v :v
À mà lại phải quay về đề tài chính tôi định viết về việc đi vệ sinh ở khu tôi chứ.
Hồi đó, nếu buổi sáng lại có nhu cầu đúng giờ cao điểm thì bạn sẽ được chứng kiến một cảnh tượng cực rất khôi hài với hàng chục người đứng xếp môt hàng dài dằng dặc để chờ đến lượt mình được giải quyết nỗi buồn nhưng cũng chưa khổ bằng mình đang đứng trước một cửa buồng đóng kín nào mà người ngồi bên trong lại là một bác cao tuổi đang " say sưa" đọc lại báo cũ trong đó :P
Kể cũng thấy kém văn minh thật đó, khi mà những người ko phải là người nhà, người thân mà lại gặp nhau ở những nơi nhạy cảm như vậy.
Viết đến đây tôi vừa viết vừa cười thành tiếng khi hình dung ra một cô gái trẻ là một chị nào đó ở khu tôi, hàng ngày ra đường thì điệu đà kiểu cách, mặt hoa da phấn, quần áo thời trang.... (vì khu tôi là khu điện ảnh nên có rất nhiều các chị như vậy như kiểu diễn viên điện ảnh nổi tiếng một thời như Diệu Thuần, Minh Châu, Thanh Qúy đã cũng từng có những năm tháng độc thân sống ở khu tập thể này....) nhưng buổi sáng cũng phải ra xếp hàng vào cái dòng người dài dằng dặc chờ đến lượt mình với bộ mặt ngái ngủ, quần áo xộc xệch trông rất chi là bô lô nhếch.... đã thế đang đi đến " điểm hẹn" thì lại gặp ngay đối tượng yêu đương của mình cũng đang đi đến cũng một chỗ....hoặc một cô thư ký gặp thủ trưởng của mình trên đường đến CXCC thì lại phải dừng lại và chào một câu rất chi là xáo rỗng đầy ngượng ngùng kiểu như " Chào anh, anh đi đâu đấy ạ ? " ha ha ha ... đúng là cười nhưng mà là cười ra nước mắt ấy nhỉ các bạn ? Thế rồi cả xếp và nhân viên đều không có câu trả lời đúng cho câu hỏi xã giao"hâm hâm" kiểu đó...
Cái ông gì ở Thổ Nhĩ Kỳ mà chuyên viết truyện cười nổi tiếng tên là Azit Nê Xin thì phải... nếu ông ấy mà ở khu B của chúng tôi thì có đầy chất liệu để viết hàng nghìn truyện ngắn mà không phải hư cấu và truyện của ông ấy không chỉ nổi tiếng những năm tám mươi của thế kỷ trước đâu mà sẽ nổi tiếng mãi mãi về sau ấy chứ.
À mà cũng vì là khu nghệ thuật nên khu tôi còn có một số nghệ sỹ lớn, đạo diễn điển ảnh nổi tiếng một thời hoặc những cô ca sĩ bốc lửa đang nổi tiếng như cồn...nhưng những đối tượng này không phải xếp hàng với dân chúng bình dân mà các ông chồng " nhân dân" của họ ngoài chuyện đi xếp hàng bình thường như những người khác thì hay tay họ còn được " tập tạ" bằng hai cái bô, một bên là của vợ và một bên là của con nữa...
Thế nên đám đàn ông thanh niên thỉnh thoảng lại hỏi kháy nhau trước mặt các bác ấy là " bổ dưa đi chúng mày ơi..." , đấy là kiểu nói lái thường lệ, cứ nói ngược lại là biết ngay nội dung mà họ đang trêu đùa :D
Eo ơi.... không thể tưởng tượng được ra cái cảnh kinh khủng như vậy nếu không từng trải qua nó.
Bọn trẻ con nhiều đứa học chiều nên ngủ dậy muộn cũng giảm tải được một phần cho cái CHU XI CÔ CÔ của khu B.
Chúng tôi những đứa con gái mới lớn ở lứa tuổi mà bây giờ hay gọi là tuổi Teen thường ngượng và ngại với đủ thứ trên đời nữa là cái chuyện đi VSCC thế này, nên chúng tôi mỗi lần đi giải quyết nỗi buồn thì hai ba đứa thân nhau cũng hay rủ nhau đi cùng, một phần cho đỡ ngại nếu có gặp một bạn trai nào cùng trang lứa vì mình ở số đông, phần khác thì để vừa chờ vừa tâm sự , nói chuyện to nhỏ nữa ấy.... mà thực ra còn có một nhiệm vụ quan trọng hơn nhiều là để canh cho nhau và bảo vệ nhau cho đỡ bị " nhòm trộm" nữa.
Buồn cười, bạn thân của tôi là HM thỉnh thoảng lại thò cổ vào cửa số nhà tôi gọi: " K ơi có đi giải quyết nỗi buồn với chị không ? " ... Có hôm sẵn cơn thì tôi đi cùng nhưng cũng có hôm phải trả lời " em chưa buồn chị ạ..." ha ha ha, có kiểu hẹn hò nào " nên thơ" hơn hẹn " buồn chưa, chưa buồn" không hả các bạn ???
Nỗi kinh hoàng của việc đi VSCC còn thực sự trở thành ác mộng nếu vào một đêm đông giá rét nào đó mà bạn lại bị anh Tào đến hỏi thăm... nằm quằn quại chờ sáng không được đành thân gái dặm trường với một ngọn đèn dầu leo lét để đi ra chỗ kinh khủng đó... nhớ đến đây mà tôi vẫn thấy toát mồ hôi hột và tái mặt vì sợ
Cũng may quá mà CNXH xây đang dang dở thì có thời kỳ đổi mới với cơ chế thị trường, đất nước tưởng thụt lùi tan vỡ nếu không có chế độ tập thể nhưng nhờ có mở cửa ra ngoài thế giới mà cái nhà vệ sinh tự hủy tự tiêu trong từng gia đình sạch sẽ thơm tho cũng cùng bao nhiêu thứ văn minh khác du nhập vào nước ta làm cho nỗi kinh hoàng của một thời giờ chỉ còn là kỷ niệm thời xa vắng...
Chuyện này tôi chỉ viết riêng dành tặng những người bạn ở khu B của tôi và những người đồng trang lứa hồi đó.
Vì đề tài nhạy cảm và hơi " bốc mùi" nên tôi chỉ tag những người đã đồng ý được tag,không lại chê tôi là note gì mà mất vệ sinh...:p :p :p
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tks KT.
Trả lờiXóaChuyện này tôi ST, lúc đọc , nhất là địa danh KHU B, tôi cứ ngỡ tác giả là người ở trong khu tập thể nhà tôi hồi bé (Khu B - Trường ĐHHH)... Nhưng không phải. Quả là chẳng khác gì cái khu tập thể nhà tôi hồi bé, cái khu B ấy, liên quan tới cái CXCC ấy đã xảy ra một vụ án hình sự mà tôi định viết lại... Thế mà đọc bài này tôi phải nhờ post ngay. Câu chuyện hình sự liên quan tới cái CXCC khu nhà tôi hồi trước xin kể dịp khác!
Hehe. Tks Chuti! Vụ này là "đặc sản" của một thời. Bất kể một khu dân cư tập thể, một cơ quan , xí nghiệp, nông trường cũng đều có những chuyện cười ra nước mắt về chủ đề này!
Trả lờiXóaChả thế mà có hẳn một chùm ảnh " Thời bao cấp". Ngõ nhà tôi cũng có , mà nó đúng chỗ ngoặt đi về buổi tối chỗ đó tim cứ đập thình thịch vì nó tối om,ám ảnh lũ trẻ bọn tôi. Trên tường thì toàn tên các ông bà phụ huynh trong khu tập thể.
Trả lờiXóahehehe... Thữ hình dung, những ngày mưa (hay thật nắng) nước nhập bể phốt, các sinh vật trong đó tìm đường chạy trốn.... đang ngồi, thấy buồn buồn, nhột nhộ ở chân... y rằng là mấy chú "Nhộng" đang vào phần tăng tốc để vượt đỉnh Olympia.
Trả lờiXóa