(Tặng người bạn đồng môn lớn tuổi nhất lớp)
Bước
tam cấp cầu thang lên lầu 1, vội vàng len lỏi giữa hàng hàng người đứng chật cứng
cái hành lang đứng chật bởi người nhà, bệnh nhân cùng các y bác sỹ tấp nập lại
qua, Nó sững lại khi thấy chiếc áo bệnh nhân mệt mỏi bước chân bên cạnh là người
phụ nữ dáng vẻ tần tảo, một tay dìu chồng, một tay nâng cao chai nước lủng lẳng
dây truyền. Nó lại dò dẫm theo sau, cùng cặp vợ chồng bệnh nhân trung tuổi ấy
lách qua lại đám người đứng động nghẹt, họ dẽ vào căn buồng bệnh 4 giường đông
đúc cả bệnh nhân và người nhà chen lấn đầu giường…
“Ô,
chú H ! Chú đến lúc nào vậy?”
“Già
kỳ vậy, gọi mãi trả thấy trả lời!?”- Nó vẫn tếu táo như vậy – “ ra chơi với Mẹ
em tạm trú cùng BV nhưng khác cơ sở, nghe tin Già ra HN, hôm nay đến thăm đây.
Trông ngon ra phết sao mấy đứa bảo Già mệt lắm, bọn này không được”
Người
vợ lúc này vội thanh minh : “ Lúc đưa anh đi VS, chị thấy điện thoại rung trong
túi mà không nhấc được.” Thế đấy cái tính nanh nọc, lúc nào cũng đùa cợt chém
gió, đến lúc này mà Nó còn để cho đội vợ chồng già kẹt chuyện sức khỏe nơi đây
phải lăn tăn với Nó.
Già
sướng lắm, gặp người quen giữa thủ đô như mở cờ trong bụng, quên cả cái chai nước
và đoạn dây truyền lủng lằng khó chịu gắn nối với người, vẫn cười cười chuyện nọ,
chuyện kia khá rôm rả khác với cái không khí BV đượm mùa lo ấu và mệt mỏi. Khác
với thông tin của mấy đứa con gái cùng lớp vào thăm Già, đúng là Phụ nữ hay lo
lắng và quan trọng hóa, trước mặt Nó là một người đồng môn hơn tuổi, vẫn với
cái giọng chọ choẹ ngày nào. Còn khỏe chán, có khi nhìn còn khỏe và vui vẻ hơn
cả cái thời giảng đường hơn 20 năm trước đằng khác.
Nực
cười, vừa chê mấy đứa con gai, giờ nghĩ lại, Nó chẳng khác là bao. Cứ vận vào
mình, cái thời giảng đường bao cấp khó khăn ấy, đứa nào mà chả thấy như bệnh
nhân bây giờ. Ăn uống kham khổ, sinh hoạt vô độ, nhìn lại mấy cái ảnh tập thể
năm nào, cả lớp cứ như đang sống trong trại cai nghiện, rõ khổ!
…
Già, một cán bộ đi học, tuổi nhiều nhất khóa. Trên lớp mấy thầy cô trẻ mới ra
trường ngại ngùng trong cách xưng hô, còn lũ học sinh phổ thông nghịch ngợm thầm
thì “già rồi còn học, ham hố làm gì cho khổ”. Chả biết lúc ấy Già có những cảm
nhận được những khó khăn và sự bất tiện trong sinh hoạt ứng xử với một lũ trẻ
con vừa bước chân khỏi trường phổ thông để bắng nhắng với Già trong cùng một giảng
đường đại học hay không. Nhưng với nó, củng là một người con gốc gác miền
Trung, khúc ruột khó khăn của cả nước, Nó cảm nhận được sức vượt khó và mục
đích giảng đường của Già. Nói đâu xa, ngay trong trường Nó, một ông làm xưởng
trường lúc ấy, bao năm trời miệt mài từng lớp, từng lớp đèn đóm học hành, để
ngày nhận bằng tốt nghiệp cũng là ngày ổng nhận quyết định nghỉ hưu. Để làm gì,
khó hiểu lắm, chỉ biết rằng ông ấy vui mừng khôn xiết trong niềm vui nhân đôi
khi thằng con trai ổng học cùng khóa tôi đoạt giải 3 thi toán quốc tế trở về.
Già
viết chữ đẹp lắm. Nét chữ cơ bản và thêm chút bay bớm. Nghe bảo những cha viết
chữ đẹp bay bướm này lãng mạn và sát gái lắm. Chả biết đúng với ai, lúc nào,
nhưng lúc ấy, với cái đầu trẻ con, hạn hẹp, Nó nghĩ là không. Sát gái, lãng mạn
gì với ông già lọm khọm ấy cơ chứ! Người gì lùn lùn, chả có chơi bời, thể thao
văn hóa gì cả, lấy đâu và gái với sát. Hơn một năm ký túc xá khu B là thời gian
Nó biết và quan sát được già nhiều hơn, ngày ấy cả lũ phải ở ký túc xá của môi
trường bán quân sự mà. Ngày giảng đường, tối về nhà bật điện, thắp đèn để học.
Già chăm chỉ, cần cù lắm. Thôi đanh lấy cái cần cù bù lại cái nhanh nhẹn của lũ
trẻ. Mấy thằng trẻ cùng phòng, sáng ra cứ thì thầm trêu ghẹo: “ Tối qua, nghe tụng
kinh bằng tiếng chọ chọe quê choa mà chẳng thể nào ngủ được!”. Chết thật, cái sức
ăn, sức ngủ của mấy thằng thanh niên mới lớn mà khó ngủ thì mới thấy được sự
quyết tâm và cường độ học hành của Già. Khổ vậy đấy, quyết tâm như vậy, cần cù
như thế, mà kết quả học tập của Già, nhất là những năm cơ sở cơ bản khó nói
phét, Già toàn nhường bọn trẻ đứng trước mặt mình không!
Thế
rồi Già và Nó cũng tốt nghiệp, ra trường. Cũng như bao đồng môn khác, mỗi người
một nơi, mỗi người một cuộc sống và đang xây dựng cho mình một chỗ đứng trong
xã hội, một gia đình êm ấm trong đại gia đình cựu sinh viên KT-26 ngày nào…
20
năm, đúng gần 1 phần 4 thế kỷ, Nó gặp lại Già sau ngày ra trường. Nó háo hức
nghe tin Già sẽ dự ngày gặp mặt KT-26 lần thứ 3 năm ấy. Lũ trẻ ngày nào, giờ
không còn bắng nhắng giảng đường nữa, lần này họ gần Già nhiều hơn trước, chí
ít là ở mái tóc điểm hoa râm. Thời gian trội qua, trải nghiệm cuộc sống nhiều
hơn, chúng quan tâm và nhớ về những cố gắng và quyết tâm của Gia ngày giảng đường
phần nào kỹ càng hơn. Ngày 20 của lớp, trước cơn lũ lụt miền Trung, quê nghèo của
Già không tránh khỏi. Lũ trẻ con ngày nào tha thiến động viên để Già vượt khó,
khăn gói quả mướp lên đường hội ngộ…
Nó
vui lắm, cái khó khăn ở Già cho đợt gặp mặt này nghe bạn bè báo lại như tan biết
trước con mắt Nó. Khác hẳn với lũ trẻ con ngày trước với áo thun, quần sọc, Già
chỉnh chu trong bộ comple cà vạt đẹp mắt và phong độ. Gặp nhau sau 20 năm, tay
bắt mặt mừng. Vẫn cái giọng chọ chọe quê choa, Già xúc động, Già cám ơn mọi người
nhiều lần qua lại. Già hoài niệm thời giảng đường, Già nhận xét về “cháu Bảo
lan” út ít của lớp, Già vui vẻ kể về những buổi tối “tụng kinh” bằng tiếng chọ
chọe khó nghe, “bề trên” không hiểu, nên kết quả dưới mức bình thường. Già nói
nhiều lắm, nói như bù đắp cho 20 năm không được nói, Già nói về quê hương, gia
đình, về người vợ tần tảo và những “gái bia” , “gái rượu” của Già… Mọi người
chia sẻ với niềm vui và hạnh phúc của Già.
Sau
ngày 20 năm ấy, kết nối KT-26 được liên tục và gẩn gũi hơn. Trên diễn đàn
chung, Già chung tay cùng những người bạn trẻ xây dựng tổ ấm KT-26 của mình.
Tình cảm cùa Già chứa chan qua những câu nhắn gửi “comment”, Già vui sướng được
thấy “gái bia”, “gái rượu” của mình hiếu thảo, những đứa con lớn khôn thay cha
kết nối bạn bè. Những tâm sự của con cái về gia đình, những lỗi lầm với cha mẹ
xưa được chia sẻ để lời hứa cho những bước tốt đẹp mai sau. Những bài viết và
hình ảnh con “gái bia”, “gái rượu” , cũng như cái tên “Hằng Hải” của cháu đã chứng
mình cho mục tiêu và sự cố gắng của Già, của người bạn đồng môn nhiều tuồi nhất
lớp hơn 20 năm về trước. Một sự quyết tâm và khẳng định cho mai sau, cho thế hệ
tiếp nối….
…“ Thôi, hôm nay em đến chơi với Me, vào thăm anh. Giờ em
phải về. Nhớ phát huy tinh thần Xô Viết Nghệ tĩnh và tinh thần KT-26, cố gắng
lên mà về nhà cho vui! Nhắn con gai bia báo cáo tình hình sức khỏe cho các cô
chú KT-26” – Nó chào tạm biệt Già và không quên tếu táo “Chị à, cái ông này
lãng mạn gớm lắm đấy, em gọi Già không chịu, cứ bảo chú gọi anh là anh cả cho
trẻ. Biết vậy nhưng em quen rồi, gọi là “Già” thích hơn” .
Đúng là qua trải nghiệm có khác, đến cái tuổi tóc “bán dâm”
Nó mới nhận ra cái lãng mạn ẩn chứa trong con người mộc mạc đến mức hơi khắc khổ
của Già ở những năm giảng đường. Đúng rồi Già viết chữ rất đẹp và bay bướm lắm
cơ mà!
HCMC – 24th April 2014 – CHUTI.
Ông này tẩm ngẩm tầm ngầm mà hơi bị ghê đấy. Hồi trẻ Ổng đi TNXP quản lý một tiểu đội toàn nữ!
Trả lờiXóaTks KT.
Trả lờiXóaViết vội, sai lỗi chính tã nhiều, nhất là có từ hơi nhạy cảm. Già và mọi người nhắm mắt cho qua.
da gan 30 nam roi ma chuyen cu nhu moi hom qua. voi anh van day áp kỷ niem xia nay. Anh muon ke ra nhieu chuyen song cai lung khong ung ho anh, may hom nay dau ngang that lung nam ngoi khong yen, dem vhi thiep di vai ba tieng. gio anh nghi ty da , anh dang o nha mot minh vo di con dan anh o nha tu cham soc ban than nhe...Anh cảm ơn BBT và tất cả KT26...
Trả lờiXóaChúc anh Phúc luôn lạc quan để chiến thắng bệnh tật và mau khoẻ lại. Đàn em KT26 luôn mãi cùng anh nhé!
Trả lờiXóa