(Thay lời cám ơn)
Ai
mà chả háo hức, chờ đợi những lời chúc mừng nhân cái ngày chào đời của mình cơ
chứ. Có, nhưng hiếm lắm, hiếm những ai không mong đợi những lời chúc mừng, có
chăng là AQ bao biện cho cái sự nghèo nàn văn hóa cho và nhận của chính bản
thân, hay đó là những lời chúc xã giao, chẳng thật lòng, hay gọi như người Hải
Phòng hay chém, những lời “chúc đểu” mà thôi...
Cứ
tới những ngày này, trong lúc nhận được rất nhiều những lời chúc từ gia đình, bạn
bè và đồng nghiệp, tôi lại nhớ đến buổi sinh nhật đầu tiên trong đời của mình.
Nói là đầu tiên, nhưng có lẽ là lần sinh nhật lần thứ 20 , 21 gì đó của chính
mình...
Thời
bao cấp khó khăn, cơm chưa đủ no lấy đâu ra sinh nhật. Văn hóa thời đó cũng vậy,
chẳng riêng gì gia đình mình. Tuy nhiên thi thoảnh xung quanh, chứng kiến một
vài cái sinh nhật, ban đầu làm tôi tò mò và ngạc nhiên là chính. Lớn dần, những
cái sinh nhật đẹp đẽ và ấm cúng thoáng qua, cũng làm trái tim nhạy cảm của thằng
tôi không tránh khỏi trạnh lòng....
Ừ
thôi biết vậy, điều kiện mình là vậy, đành lòng bao biện với đời rằng mình chẳng
quan tâm...
Chỉ
có Nó, cái thằng đầu to, thằng bạn mà tôi đã từng chia sẻ. Cái thằng mà lúc đó,
nó hiểu tôi hơn chính tôi hiểu mình. Cái thằng cũng chẳng khá hơn mình là bao,
ra cuộc đời sớm, đi làm, cuối tháng lĩnh lương, chẳng cần tôi nhờ, nó đi một loạt
các quán nước gần nhà tôi, tự động trả hết những tiền tôi “ký sổ” ở quán..
Tôi
với nó như đôi sam, ngày không gặp được nhau là nhớ, ngày mà không ghé qua nhà
nhau là thấy bồn chồn thiêu thiếu.
Một
buổi tôi mùa thu năm ấy, cũng như thường ngày tôi lại thang thang đi bộ ghé qua
nhà Nó, cũng như mọi ngày, chén nước chè hay điếu thuốc bông sen rít lõm má, nó
lại dành cho tôi. Ngồi được một lúc, tự nhiên tôi buột miệng: “ Mẹ nó, hôm nay
ăn gì mà cái bụng tao nó cứ bồn chồn làm sao ấy!?”
Thằng
đầu to, lặng người một lúc lo lắng thay tôi, rồi đột nhiên nó vội vàng đứng dậy:
“Ngồi đây, đợi tao lột chút”
Nó
biến mất, lúc sau quay về với trai rượu “nút là chuối”, một bao thuốc Hero và
vài gói lạc rang trên tay trước sự ngạc nhiên của tôi.
“Nào
uống, chúc mừng sinh nhật mày...!”
Từ
cái bữa tối mùa thu năm ấy, từ Hải Phòng tôi phiêu bạt vào đời, nhất là sau khi
đi làm và lập gia đình, tôi nhận được rất nhiều lời chúc mừng nhân ngày trọng đại
của đời tôi, cái ngày tôi sinh ra, có một cuộc đời, bên cạnh gia đình, bạn bè
và đồng nghiệp. Rất nhiều kiểu chúc mừng khác nhau, có khi là lời chúc của thằng
con trai nhỏ sau khi được mẹ nhắc khéo buổi sớm trước khi ra khỏi nhà, đó là những
tin nhắn đủ màu trên điện thoại hay là những lời chúc cởi mở trân thành của bạn
bè KT-26 trên Blog. Đó còn là những tình cảm của các đồng nghiệp trẻ, với những
bó hoa được thiết kế kiểu cách khác biệt mỗi năm bên cạnh những nghi lễ thổi nến
trang trọng và nhịp vỗ tay theo bài “Happy Birth Day” làm cho tôi vốn dạn dày
đám đông cũng trở nên bối rối. Và thường lệ, nghi lễ chúc mừng sinh nhật của
tôi phải kết thúc bằng một bữa ăn trưa không hề nhẹ cho gần 5 chục con người...
Đó
còn là những lời chúc và món quà nho nhỏ từ các đối tác trong công việc. Quả là
tài, cái thời đại kinh tế thị trường này, mọi hành động mang lại những mối quan
hệ làm ăn thuận tiện hơn, chẳng ai từ chối. Đúng vậy, cũng chả ngạc nhiên khi sự
lồng ghép cá nhân vào công việc là vậy.
Cũng
bởi vì tính thương mại trong quan hệ tình cảm là vậy, cũng đừng trách cứ hay chờ
đợi những lời chúc hay món quà tương tự cho mình năm nay nếu giữa năm rồi ta
không còn trong quan hệ cộng tác.
Lại
nói đến mong mỏi và chờ đợi, như ban đầu tôi nói, chỉ là AQ hay bao biện mới
nói không chờ đợi. Cũng như tôi, bao biện bảo rằng không thích hoa hay quà của
công ty A hay ngân hàng MSB, chằng qua như MSB mặc dù bạn mình làm Sếpở đó,
nhưng TK ở đó giao dịch còn lại lâu nay đáng mấy mà hoa với quà như trước? Hay
thằng Vendor nọ, năm rồi có dịch vụ cho nó đâu mà đòi nó chúc mừng? Thương mại
mà, có đi có lại.
Bỏ
qua những cái gọi là quan hệ qua lại kinh tế hay thương mại ấy là những quan hệ
rất bạn bè trong sáng. Tôi là vậy, tính cầu toàn và hay lo. Lo nhất là bạn bè
nó không còn nhớ đến mình nữa. Cho nên ngày SN mình, ngoài những niềm vui bạn
bè quan tâm chúc mừng, tôi cũng lo lắm!
Cũng
chẳng phải đến nỗi lo mất ăn mất ngủ, nhưng thú thật cứ ngồi đợi từ sáng sớm đến
hết cả ngày, có khi còn vớt vát đợi sang ngày sau. Ừ nhỉ năm nay thằng này, con
kia nó chưa chúc mình? Có chăng mình làm gì nên tội mà năm nay nó quên mất mình
rồi? Thế cho nên, chẳng dừng ở: “Hôm nay mày mời tao đi nhậu nhé”, để đồng nghiệp
trẻ rủa mình “nhục vì miếng ăn”, đến những ngày này: “Mày vào Blog chúc mừng
sinh nhật tao với!” ... Rõ là chẳng ai như mình, nhục!
Nhục
vậy, đâu phải lúc nào cũng được “ăn”, thế mới khổ chứ. Đã xuống nước xin nó
“chúc mừng sinh nhật mình” thế mà nó cũng chẳng thèm cho!
Khổ
thế đấy, khi Mụ 6 yêu cầu viết bài nói về cảm xúc khi là người nhận được lời
chúc mừng hôm nay. Thú thực tôi hồi hộp và chờ đợi lắm. Bên cạnh những lời chúc
mà như tôi nói, có nay không mốt như của đối tác, tôi không mong chờ. Hay kể cả
cái lễ chúc mừng SN mà đồng nghiệp trẻ cho tôi, tôi cũng chẳng dám đợi lâu.
Đúng thôi, còn làm thì vậy, sau này lấy đâu...? Cho nên, khi nhận được lời chúc
của bạn bè, tôi vừa sướng vừa lo. Sướng lắm, chúng nó còn nhớ tới mình. Bạn bè
trong sáng, chúng nó nhớ, nó chúc mới sướng. Nhưng cũng lo lo, còn nhiều đứa
năm nay chưa thấy chúc mình, không hiểu mình có làm gì phật lòng nó năm qua hay
không? Vì như thằng tiến Dũng chẳng hạn, nhắn tin nhờ nó rồi, mà nó đâu có cho
mình một lời chúc mừng mình....
Thôi,
không sao, cứ AQ rằng chúng nó bận bịu hay tính cách chúng nó vậy, chúng nó
“yêu trong lòng, không nói ra”, đành phải tự hiểu, và cố gắng mà chờ đợi chứ biết
sao...
Chờ
thì chờ. Tôi cũng kiên trì bảo lưu quan điểm chờ lắm. Ấy chết, không được rồi,
sau khi làm lễ SN vui vẻ, mấy đứa đồng nghiệp trẻ đang ý ới ngoài cửa:” Làm
nhanh việc lên, đi ăn sinh nhật anh Hà”. Nên đành hẹn mọi người chia sẻ tiếp ở
lần sau nhé, đợi thêm mấy lời chúc mừng buổi chiều nữa, share tiếp!
Nhưng
trước khi đi, tôi bật mí, sau cái lần tổ chức và chúc mừng SN của tôi ngày ấy,
chưa bao giờ tôi nhận được thêm một lời chúc của nó nữa... Chán thật!
HCMC-
14 October 2014 – CHUTI



Ông Hà nói hộ cảm xúc của nhiều người rồi !
Trả lờiXóaThank t.h..
Trả lờiXóaY/c của M6, cảm xúc, đâu chúng đó...
Cùng hệ U50, nếu mọi người chia sẻ, tôi đỡ lạc lõng một mình...
Hóa ra cảm xúc của bọn ta khá là tương đồng!
Trả lờiXóaCó một kết luận rằng những người như vậy là khổ vì phụ thuộc vào tình cảm của người khác. Giống câu thơ của XUÂN "RƯỢU" : " Yêu là chết trong lòng một ít..."
Trả lờiXóaHuhuhu...
Trả lờiXóa