Đôi điều cùng độc giả:
Nhân mùa lễ GS năm nay (trước tôi
cũng đã hứa với các bạn nhưng chưa viết được). Nay đang cố cắn
bút viết về chủ đề này. Một tập truyện vừa để đề tặng nhà xứ quê
hương. PHần đăng lên Blog chúng ta tôi sẽ trích một số bài có
liên quan đến chủ đề tôn giáo để các bạn cùng tìm hiểu tham khảo. Do
vậy sẽ không tránh được tính logic của các bài viết, mong các bạn
thông cảm.
Tác giả (bên phải ảnh) cùng linh mục chính xứ (bên trái) và ông Trùm xứ họ (ngồi giữa) trò chuyện nhân lễ giáng sinh 2012 và tìm hiểu dữ liệu viết tác phẩm “Xứ đạo”.
Phần Hai:
Tác giả (bên phải ảnh) cùng linh mục chính xứ (bên trái) và ông Trùm xứ họ (ngồi giữa) trò chuyện nhân lễ giáng sinh 2012 và tìm hiểu dữ liệu viết tác phẩm “Xứ đạo”.
Phần Hai:
NGƯỜI CON GÁI MẶC ÁO DÀI TRẮNG
Những năm tháng ngày xưa…
Được coi là một làng có vị trí địa lý đẹp nhất vùng thời đó, làng công giáo xứ Lão Phú toạ lạc trên một doi đất cao nhất vùng so với các làng lân cận quanh đó. Khi mùa lũ đến, nước mấp mé chân rặng tre quanh làng thì đã đủ ngập tới nóc nhà làng bên. Trong làng chưa đến trăm nóc nhà, tất cả là mái tranh vách đất. Dọc giữa làng là một con đường cái cát vàng mịn chạy suốt, thẳng tắp. Hai bên là những rặng tre hay phi lao xen kẽ toả bóng râm mát rượi làm dịu bớt đi cái nắng oi ả của mùa hè. Bao quanh làng là cánh đồng lúa nước đại diện kiểu Bắc Bộ.
Phải nói thực, làng rất đẹp mang đậm nét một vùng thôn quê yên bình mộc mạc vốn có của nó. Chả thế mà thời kháng chiến chống Mỹ, làng là một địa diểm lý tưởng cho bộ đội tạm trú, tập luyện trước khi hành quân vào Nam chiến đấu. Với địa thế lý tưởng cho việc đồn trú như vậy nên trước đây thực dân Pháp đã chọn làng tôi để đặt viên gạch móng đầu tiên xây ngôi nhà thờ to nhất vùng duyên hải thời bấy giờ và là nhà thờ chính to nhất để giáo dân các vùng lân cận quy tụ vào đấy mỗi khi có lễ trọng. Xung quanh cũng có nhiều nhà thờ khác song chỉ được coi là xứ lẻ mà thôi. Hình như cũng là luật, nhưng dường như là luật bất thành văn, cái lệ đã trở thành thói quen qua nhiều đời, giáo dân các xứ khác cứ tấp nập đổ dồn về đây thông công lễ buộc. Vui lắm, mỗi khi có lễ, người từ các nơi lũ lượt trảy về, quần áo thì đủ màu khoe sắc. Lớn bé già trẻ hầu như nhà nào cũng có người tham dự. Đây thực sự là những ngày hội của làng, có khi hành lễ kéo dài mấy ngày hoặc cả tuần. Hàng quán mọc lên ven đường nhiều lắm với chỉ một vài cái thúng, cái mẹt tre trên bày bán nào là chè lam, xôi nếp, bánh tẻ, cốm nếp thơm , Thôi thì đủ thứ tuỳ theo sản vật của mỗi vùng đem đến phục vụ cho những người trảy hội. Nếu tính ra thì thu nhập chắc chả bao nhiêu nhưng thiếu nó, thiếu những hàng quán kiểu đó xem ra không giống một trung tâm lễ hội lắm.
![]() |
| Hàng nhãn 12 cây bên nhà thờ- biểu tượng của 12 Tông Đồ |
Con sông chạy thẳng váo mặt tiền trước cửa nhà thờ vốn là một bến đỗ buôn bán tấp nập ngày xưa. Đó là con đường thuỷ chạy thẳng ra biển Đồ Sơn, là con sông buôn bán đi lại thuận tiện duy nhất nối làng với các làng vùng duyên hải ngày xưa.
Trên những chiếc thuyền đưa người đi dự lễ ấy, luôn nổi bật là những tà áo dài của các thiếu nữ đã đến tuổi cập kê. Dường như có nhiều cô cũng không muốn mặc áo dài mà chỉ diện độc chiếc sơ mi trắng mỏng như cố ý khoe hết được những đường cong trời phú đã làm mê say biết bao chàng trai xứ ấy.
Hôm nay Huyền dậy thật sớm, nàng chải chuốt lại qua loa mái tóc đã được gội chuốt từ tối qua vẫn còn thơm lừng mùi lá sả. Nàng diện chiếc áo dài trắng, không rõ do người thợ may khéo hay thân hình nàng đẹp mà mỗi lần diện chiếc áo đó nàng rất tự tin, nàng xoay đi xoay lại ngắm mình từ nhiều góc cạnh, khi thấy thật vừa ý nàng mới đưa hai tay vén nhẹ ống quần như sợ vấp ngã khi bước qua ngưỡng cửa và thong thả đi ra.
Một thiếu nữ lớn lên ở một vùng duyên hải là thế, Huyền ít khi được đi đâu ngoại trừ những ngày lễ trọng nàng như con chim sổ lồng thả sức bay liệng trên vùng trời tự do mà theo nàng là con đường từ nhà đến xứ đạo nơi nàng dự lễ.
Chiếc thuyền không rộng lắm, chỉ đủ chỗ cho khoảng hơn chục người. Dường như đã thành quen, người chủ thuyền luôn sắp xếp thật khéo chỗ ngồi cho mỗi vị trí thích hợp. Với Huyền, anh ta đã dành sẵn cho một chỗ đẹp nhất mà theo cách nghĩ của y thì đó là chỗ mà anh ta có thể quan sát được dễ nhất, được trò chuyện nhiều nhất khi có thể. Ý là thế, nhưng anh ta đâu có mở miệng được câu nào trên suốt chuyến hành trình chỉ vì đơn giản một lẽ, nàng xinh quá, thanh cao quá. Cái giọng ồ ồ của một chàng thuyền chài sao sánh được với con chim Quyên đã bắt đầu đủ lông cánh. Nghĩ vậy, mà không dám mở miệng nửa tiếng. Ngay cả khi nàng trả tiền: Này anh Tiền, em trả tiền này. Tiền cũng không nói một tiếng mà chỉ đưa hai tay nhận lấy như kiểu người con được quà khi mẹ chợ về vậy. Anh được đặt tên này với hy vọng sau này sẽ được mở mày mở mặt với thiên hạ. Góp nhặt từng xu mãi cũng chỉ đủ hay tay vày lỗ miệng, dư lắm thì đủ sửa lại con thuyền đã sắp đến kỳ sếp xó chờ vào bếp lửa mà thôi. Miên man những luồng suy nghĩ không biết từ đâu đến cứ kéo ùa vào đầy đầu gã, gã chậm rãi mái chèo khua nước như muốn kéo chậm chuyến hành trình sao cho càng lâu càng tốt để gã được gần nàng hơn nữa. Cái ý nghĩ ích kỷ của con người là vậy, người ta nói: Trong một con người luôn tồn tại hai con người đối lập – Thiên thần và quỷ dữ. Với Y, cái ý nghĩ quỷ dữ lúc này đang trỗi dậy, y chỉ hy vọng một điều duy nhất mà chỉ có người lái thuyền như y mới hiểu rõ. Y mong sao con thuyền bỗng dưng chòng chành do một người nào đó vô ý làm mất thăng bằng hay một lỗ thủng to tướng khiến con thuyền chìm nghỉm. Chỉ khi đó y mới trở thành một anh hùng ra tay cứu nàng được. Chỉ mới nghĩ đến đó, y đã thấy tràn trề hạnh phúc là đã ra tay cứu được nàng. Và cũng chỉ khi đó y mới cảm thấy mình có một chút tiếng nói với nàng may ra nàng có chú ý tới y mà thôi. Trong thâm sâu, một nửa y muốn như thế, nhưng một nửa lại không, vì trên thuyền đâu chỉ có mình nàng. Bao người trên thuyền nữa, có ai đọc được ý nghĩ của y không. Một khi không còn cách nào khác thì con người ta hay phó thác cho số mệnh hoặc chờ một dịp may trời phú nào đó như một phép lạ bỗng dưng xảy đến vậy. Chuyện mà y vẫn thường nghe mẹ kể lại khi còn nhỏ như nàng công chúa Tiên Dung tắm sông trên bãi cái ấy thôi. Còn bây giờ, nhiệm vụ của y là chở đò đưa người tới bến, có mệnh hệ gì, y là người lãnh đủ trách nhiệm. Với tấm thân mưa nắng đã ba mươi tuổi rồi, y đâu đủ gan để làm cái việc tày đình đó. Có chăng nó xuất hiện trong đầu y cũng giống như bao chàng trai khác khi không đủ tự tin mà tiếp cận nàng mà thôi. Tủi cho thân phận nghèo hèn nhưng Tiền cũng tự hào mỗi khi ngắm vẻ đẹp cơ bắp của một ngư dân sông nước mà trên thuyền cũng chẳng có thằng nào sánh được với y. Tiền thấy đó là thế mạnh, nên mỗi khi chèo thuyền mà Huyền ngồi cạnh gần chỗ y, y thường gồng mình hết sức có thể sao cho cánh tay nổi lên những múi cơ đẹp nhất. Chả biết Huyền có để ý hay không nhưng y vẫn cứ làm thế, mà làm hết sức có thể giống như những con gà trống khoe dáng bên cạnh một cô gà mái vậy. Y vẫn liên tưởng chuyện này mỗi khi quan sát đàn gà trên sân mà nhà y nuôi là vậy. Chả phải thực tế như vậy hay sao. Giờ đây y vẫn là con gà trống dáng nhất trên thuyền là gì. Nhà Tiền, mẹ mất sớm chỉ còn lại cha già ở với y chăm sóc vườn tược quanh nhà cùng một thằng em trai chả nghề nghỗng gì, lang thang lang bạt kỳ hồ, coi như tất cả dựa vào mình y mà thôi. Tiền được cái trung trực hồn hậu. Cha Tiền cũng để ý nhiều đám trong làng, mỗi lần ông đều gọi Tiền đến hỏi:
- Này, tao thấy cái đám này được đấy, con xem có ưng thì dể thày đến đánh tiếng với người ta. Con cũng đã ba mươi rồi, thằng em thì không biết thế nào, chỉ còn trông chờ vào con thôi.
- Con còn trẻ chán mà, với lại….Tiền bỏ lửng câu chuyện rồi kiếm cớ việc này việc nọ.
Cứ mấy đám như vây, thày Tiền cũng không hỏi nữa. Trong đầu ông nghĩ: chắc thằng này đã có đám nào mà chưa nói vơi mình thôi. Ý nghĩ của người làm cha là vậy. Ông luôn nghĩ cho con, mà chỉ cho thằng Tiền mà thôi.
Trên thuyền râm ran tiếng kinh cầu của vài bà già tranh thủ đọc cho hết thời gian. Tiếng nô đùa của mấy chàng trai cô gái làm huyên náo cả thuyền. Chỉ có Huyền không nói gì, trong nàng đang ấp ủ một ý nghĩ khác, một tư tưởng khác. Một hình ảnh đức bà Maria đồng trinh luôn chiếm ngự tâm hồn nàng. Nàng đang âm thầm cầu nguyện cho mục đích xa xôi của đời nàng. Cái ý nghĩ nó xâm chiếm tâm hồn nàng không biết tự bao giờ, hay nó tự đến. Bởi, những cô gái cùng trang lứa với Huyền đều nói:
_ Huyền này, mày giống đức bà Maria lắm.
Huyền thích lắm, chả ai được nhìn thấy đức bà Maria thế nào cả nhưng mọi người đều coi đó như là hình mẫu của một người phụ nữ thánh thiện, xinh đẹp. Một thánh nữ cả về thể xác lẫn tâm hồn mà không mấy người phụ nữ nào trên thế gian này sánh được. Do vậy, mỗi lần đến nhà thờ hay về nhà nàng đều ngắm kỹ bức ảnh đức mẹ phóng to treo trên tường rồi liên tưởng đến mình trong gương. Huyền có chiếc mũi dọc dừa thanh tú trên khuôn mặt trái xoan đầy đặn. Nước da trắng hồng càng nổi bật hơn khi nàng buông xoã mái tóc dài mượt mà đen nhánh. Sống ở miền biển nhưng Huyền lại không có chút dám nắng như người ta thường thấy mà chỉ thấy hình ảnh một cô thôn nữ duyên dáng khoẻ mạnh. Bắp đùi rắn chắc cùng đôi cánh tay tròn lẳn của một thiếu nữ chăm lao động. Đôi mắt to đen láy như nhìn thấu được vào bóng tối, cái nhìn của nàng dường như nó thay cho lời nói. Nàng chả cần nói gì nhiều mà dường như mọi người đều hiểu ý nàng, nhất là đám thanh niên lúc nào cũng muốn có cơ hội được chiều theo ý nàng.
Còn đang học lớp chín phổ thông trung học mà Huyền nổi bật lên như một bông hoa Mười Giờ giữa đám cỏ dại. Giờ đây cái ý nghĩ chiếm trọn tâm hồn nàng là chỉ chờ ơn kêu gọi mà thôi.
- Này anh, tới rồi – Huyền giật mình thốt lên khi con thuyền sắp sửa đâm sầm vào bờ đỗ. Mọi người cũng bừng tỉnh theo cùng với mái chèo quạt nước ngược của Tiền đang hối hả xả thân giảm tốc. Hai thằng thanh niên ngồi đầu mũi nhảy đại ào xuống chấp nhận ướt hết chiếc quần âu thửa mà chúng đã cẩn thận gấp nếp gối đầu giường cho tạo ly thẳng tắp, chúng gồng mình đẩy con thuyền ngược lại.
- Ơn chúa, Jiesu maria, lạy chúa tôi – Tiếng mấy bà già thốt lên.
Thuyền cập bến an toàn, Tiền thở phào nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi hiểm nguy trong gang tấc nhưng trong đầu y lại nổi lên lòng ghen tị đố kỵ với hai thằng thanh niên kia vì vô tình mà chúng đã cướp mất công của Y, giá mình ở vị trí của chúng thì tốt biêt bao.
Trên bờ, dòng người tứ xứ đi lễ tấp nập. Dõi theo con thuyền vừa cập bờ đó còn có một đôi mắt mà theo như thường lệ, gã đã để ý đến con thuyên này tự lâu. Không ai biết gã đứng đấy tự bao giờ, không ai để ý sự theo dõi của gã. Gã vờ như đứng đấy, thân dựa nép vào bờ tường nơi cổng ra vào đợi người thân hay chỉ vô tình lơ đãng ngắm người qua lại. Cặp mắt nhỏ nhưng tinh tường của gã không bỏ sót nhất cử nhất động nào của con thuyển vừa cập bờ. Nhất là đám nam thanh nữ tú mà theo gã, không ai khác là một thiếu nữ xinh đẹp gã vừa phát hiện mấy tháng trước đây. Bản tính tham lam và hoang dã của gã trỗi dậy, tất cả tâm trí của gã đều tập trung vào con thuyền ấy. Gã đang suy tính tìm cơ hội tiếp cận người thiếu nữ nọ. Gã đã quá thông thạo địa hình nới bến bờ này, gã có thể nhắm mắt mà đến tận nơi dắt tay người thiếu nữ kia lên bờ nếu như gã được quyền làm vậy. Từ khi nào không biết, gã tự cảm thấy mình có trách nhiệm với nàng, dường như gã là một phần không thể thiếu của nàng. Gã tức điên lên mỗi khi người chủ thuyền dắt tay nàng bước lên bến xứ. Trong đầu gã phác thảo ra muôn vàn kế hoạch, nhưng chẳng có kế hoạch nào khiến gã an tâm. Gã vạch ra một tiểu kế rất nhanh mà chỉ có những kẻ giống như gã hay những tên muốn đạt đích nhanh nhất có thể mà vẫn giữ được vẻ ngoài của một kẻ trượng phu, ít nhất là trong mắt của người được cứu vớt.
Đợi cho dòng người thưa dần, trên bến không còn người qua lại, trời đã bắt đầu chạng vạng, gã vờ như người đi xem xét bến sông. Xắn quần lội xuống, gã rút trong túi quần ra môt chiếc đục đã được chuẩn bị sẵn, tay cầm sẵn nửa viên gạch giống như người rất có trách nhiệm đối với sự an toàn của bến sông này. Gã dục đục gõ gỗ như người sửa day neo. Lần tay xuống đáy thuyền, gã tìm chỗ dễ đục nhất, đục một lỗ thật to sao cho khi người lên thuyền là lập tức dòng nước tràn vào mà không thể chóng đỡ. Lúc đó gã sẽ ra tay cứu giúp mà không ai khác sẽ là người thiếu nữ gã đang tập trung theo đuổi.
Thật là không may cho gã, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Khi gã đang loay hoay trên chiếc thuyền mà gã đang hành sự thi chàng trai chủ thuyền phát hiện. Đúng là bắt tận tay, day tận tóc, gã không còn đường chối cãi. Gã phùng mà trợn mắt tìm ra một cái lý sự thoáng hiện trong đầu gã:
- Ai cho mày đậu thuyền ở bến bãi này mà không được phép của tao. Gã lên giọng.
- Này, cái thớ nhãi ranh như mày không qua nổi mắt tao – Tiền lên giọng đàn anh trấn áp kẻ lạ mặt.
Với kinh nghiệm nhiều năm sông nước, tiền không lạ gì cái trò này. Hơn nữa, bản thân Tiền cũng đã nghĩ ra cái trò này từ lâu rồi, có điều có thực hiện hay không mà thôi. Nghĩ đến đây, Tiền nổi cơn bừng bừng thịnh nộ nhưng y kịp trấn tĩnh lại vì dù sao đây cũng là xứ người, chốn đi lại thường xuyên của y. Mình thì bị bất ngờ còn hắn thì chủ động. Nghĩ vậy, Tiền chủ động trên thế thắng:
- Thôi, tránh đi chỗ khác cho tao nhờ, lần này tao tha đó.
Cấu nói đó đối với trẻ con thì thật có hiệu lực lớn, chúng sẽ lảng đi ngay mà không hề hấn gì, nhưng đối với gã bị một phen bẽ mặt trước nhiều người như thế, nhất là có cả những thiếu nữ xinh đẹp thì gã đâu còn lỗ mà chui., còn đâu cơ hội mà tiếp cận người đẹp. Nghĩ đến đây, gã giận sôi người và tìm cách lảng nhanh vào bóng tối rắp tâm tìm cách rửa hận.
Trong nhà thờ tiếng kinh cầu đều đặn, tiếng hát thánh ca của ca đoàn lúc vút lên hạ xuống trầm bổng du dương. Mọi người đều hướng về thánh đường, nơi cha xứ cử hành lễ trọng, không ai để ý đến chuyện ngoài nhà thờ. Thời kỳ này là thời kỳ còn chiến tranh, ,máy bay có thể đến bất cứ lúc nào. Đèn trong nhà thờ và bên ngoài cũng không được sáng quá, duy chỉ có nến và một số ngọn đèn Măng sông nơi cử hành thánh thể. Bầu trời càng trở nên u tịch huyên ảo. Cái ánh sáng và bóng tối xen lẫn có sức hút mê hồn riêng của nó. Xem ra những thiếu nữ thôn quê vốn quen bản tính nhút nhát rất ưa thích cái ánh sáng như vậy. Họ thường nép vào nhau, đứng chỗ nửa tối nửa sáng quan sát, trò chuyện và đôi lúc lại cấu chí nhau cười thích thú.
Tiên cột neo thuyền lại cẩn thận rồi chậm rãi bước về hướng nhà thờ, nơi có người đẹp trong mộng của Y đang dự lễ mà lát nữa khi xong lễ y phải có trách nhiệm đưa nàng về an toàn trên con thuyền đã bị đục lỗ dở phần đáy gần mui thuyền, chỗ y vẫn đứng chèo.
Tiền tìm chỗ thuận lợi nhất sao cho có thể vừa xem được lễ vừa quan sát được phần nào quang cảnh trong nhà thờ. Tiền vốn không phải là người có đạo. Do vậy, với Tiền thì việc vào nhà thờ cùng tham gia dự lễ là điều không thể. Tiên đâu có biết làm dấu, không biết đọc kinh, nhìn cái gì cũng lạ, hết ngoái sang phải, sang trái lại ngó lên ngó xuống. Đã có lần như vậy, Tiền khiến người ngồi cạnh phát cáu mắng:
- Không muốn di lễ thì ra ngoài mà hóng mát, chỗ bậc tam cấp cửa vào đó, chỗ đó vừa có thể nhìn được, muốn quay đâu thì tuỳ. Cứ ở đây khiến mọi người chia trí không dự lễ được.
Chỉ chờ có thế, như được giải thoát, Tiền như người có lỗi từ tốn đi ra ngoài, Chỗ bậc thềm có bờ tưỡng xây lửng có thể ngồi xổm trên đó vừa hóng mát lại vừa nghe giảng rất rõ từ trong nhà thờ vọng ra.
Bóng tối mờ ảo không nhìn rõ mặt người chỗ Tiền ngồi khiến Y rất thích thú. Tiền thả sức mơ tưởng đến viễn cảnh xa vời mà biết đâu sau này Tiền có duyên phận ấy. Cha Tiền rất thương con nhưng cực kỳ nghiêm khắc trong chuyện dựng vợ gả chồng. Với ông, người công giáo thật khó chịu, nó như một cái hố ngăn cách vô hình giữa hai tôn giáo. Con gái hay con trai bên lương nếu muốn lấy chồng hay lấy vợ người công giáo thì phải làm lễ rửa tội, từ bỏ cái luật lệ của ông cha bao đời để lại. Rồi còn nào là bao thứ luật ràng buộc phức tạp khác. Một đôi nam nữ khi chuẩn bị lấy nhau phải được rao trong nhà thờ tới ba lần để có ai biết họ có ràng buộc gì không thì mới được linh mục cho phép. Gia đình công giáo nào mà có con gả, lấy người ngoại đạo mà không được nhà xứ, linh mục làm lễ cưới sẽ bị cha xứ rút quyên thông công. Tức là cha mẹ không được quyền đi lễ, không được xưng tội chịu lễ, không được chịu phép bí tích thánh thể. Khi qua đời không được phép đưa linh cữu vào nhà thờ. Chưa hết, họ còn cái gọi là ăn chay, ăn tịnh gì nữa chứ. Mà sao lại chỉ ăn chay vào thứ sáu và các ngày lễ trọng là sao. Có nhiều người ông thấy họ chỉ không ăn thịt, còn cá tôm thì thoải mái. Thật là nghịch lý, ông nghĩ mà phì cười. Làng ông cũng là một xứ đạo, song cũng cố một số gia đình không phải công giáo, trong đó có ông cùng mấy gia đình nữa sống thành một khu riêng. Sáng sớm nào ông cũng phải nghe tiếng chuông nhà thờ khi còn mờ hơi sương. Với người già khó ngủ nhu ông thì đây là điều khiến ông thật khó chịu. Biết làm sao được. Nghĩ lại ông cũng thấy nhiều điều bên công giáo họ rất nghiêm. Luât một vợ một chồng vô cùng nghiêm nghặt. Một người mà đang còn vợ còn chồng bỗng dưng lấy người khác thì cha mẹ cũng chịu chung tội với điều lệ bị rút phép thông công. Hay lắm, nếu như ông có con gái thì ông cũng gả cho bên công giáo vì chí ít con gái ông không bị khổ, không bị đánh ghen bởi những ông chồng ham chơi lười làm. Điều gì thiên chúa liên kết loài người không được phân ly – Ông vẫn nhớ như in câu này.
Không khí trong nhà thờ cũng im ắng hẳn nhường phần cho linh mục giảng kinh thánh. Đoạn kinh mười điều răn, ngoài này Tiền nghe rõ mồn một:
Thứ nhất, thờ phượng một đức chùa trời và kính mến người trên hết mọi sự.
Thứ Hai, chớ kêu tên đức chúa trời vô cớ,
Thứ ba, đi lễ ngày chủ nhật và các ngáy lễ buộc.
Thứ tư. Thảo kính cha mẹ.
…Nghe đến đây, Tiền trầm ngâm suy nghĩ miên man. Tuy không được ăn học đầy đủ như Huyền song Y cũng hiểu cái đạo lý này lắm. Nếu lấy vợ công giáo, Tiền phải từ bỏ nhiều điều bên phía gia đình mình. Thế là bất hiều rồi, còn thảo kính cha mẹ sao được nữa. Không cúng bái, không đốt vàng mã, không được làm các thủ tục như bên đạo Phật vẫn làm khi có người qua đời. Biết làm sao nhỉ, biết theo bên nào đây. Nếu may thay, với Tiền thì vẫn phải nói là may thay nếu lấy được Huyền, người con gái đẹp nhất xứ ho, nết na đạo đức thì Tiền cũng cháp nhận đánh dổi tất cả để theo nàng. Có chăng. Thày tiền, ông cũng già rồi, sống vài năm nữa rồi qua đời sao còn biết chuyên gì trên thế gian này nữa.
Các dòng suy nghĩ hốn loạn đang diễn ra trong đầu tiền, chúng đang đợi người quan toà là Tiền ra phán quyết cuối cùng.Tiền không biết một bóng đen từ từ tiến đến phía sau lúc nào chẳng rõ, Một cú đánh như trời giáng vào gáy Tiền. Tiền ngã vật sấp xuỗng bãi cỏ cách chỗ Tiền ngồi cao chừng 2 mét. Tiền không kịp kêu một tiếng. Một dòng máu đỏ từ từ ứa ra từ gáy Tiền ướt sẫm cả một mảng cỏ. Trong nhà thờ tiếng linh mục vẫn giảng kinh đều đều. Bên ngoài, thỉnh thoảng mới có một vài bóng người thưa thớt qua lại. Người ta chỉ nghe thấy tiếng bước chân chay uỳnh uỵch của kẻ sát nhân nhảy qua tường chạy trốn cùng tiếng chó sủa râm ran xa dần rồi mất hút.

Tks bác Vicente.
Trả lờiXóaBác chuyển nghề qua viết chuyện trinh thám được đấy!
Tx Mr Khoa Mac, mọi tư liệu đã có sắn trong đầu rồi, chỉ cần chắp nối lại và thêm chút mì chính, mắm muối vào là "ngon" thôi, haha. Một phần cũng hy vọng chúng ta cùng tìm hiểu sâu hơn về nhiều góc sâu trong đạo Công giáo mà nhiều bạn còn chưa rõ. Còn nhiều điều thú vị lắm - Tôi tin là vậy. Các bạn hãy chịu khó cùng "tại hạ" này tìm hiểu nhé. Mọi chi tiết trong truyện đều là thực cả, chỉ có thay tên nhân vật đi chút là OK rồi. Ông là người mới vất vả đó, miễn cưỡng phải đọc mọi bài gửi đến rồi còn phải biên soạn, biên tập nữa chứ. Xứng đanh "ông Tổng" rồi đó ha.
Trả lờiXóaMấy ngày không "nhảy" mà thấy ngứa chân.
Trả lờiXóaThanks Vicente.
Hấp dẫn và mới lạ. Mới lạ với tôi không những là đời sống văn hòa con người xứ Đạo, mà có lẽ mới cả trong cách nhìn nhận của tác giả về đời sống ấy. Chắc tác giả đâu đó ẩn hiện trong con người Tiền hay trong cả những khách đi đò ngày nào kiếm dịp ngắm nghía những bóng áo dài trắng.Nhìn em Huyền bằng con mắt của gã trai 50 sống đất HPG vốn mang cái tiếng nhiều côn đồ du dãng... Hắn ngắm em Huyền để thuộc hết các đường cong, rồi đỗ lỗi cho người con gái xứ Đạo vốn trong trắng thơ ngây, ờ cái vùng chài miên quê vốn cổ hủ, kín đáo, đâu có biết áo áo quần quần phô diễn đường cong mê mẩn trai làng như các thiếu nữ 9X thời @...
Đúng như KT, nói, Y có chất trinh thám trong người.
Đọc xong chuyện của Y, tôi cố gắng học chất trinh thám ấy, nhét vào mẩu chuyện lắp ghép, sẽ gửi ông TBT cùng đua với nghệ sỹ.
Có thể đây là "Tự Truyện" của Hắn cũng nên. Để trong lòng lâu quá chĩu không nổi nên phải để cho nó thoát ra nhưng phải "ngụy trang".
Trả lờiXóaHehe.
Tự truyện của "Hắn" hay của "các ngài" thì cũng thế thôi. "hắn" thế nào thì "các ngài" cũng vậy cả mà. Khi ta đọc nhân vật trong bài cũng chả khác nào ta nhìn bức ảnh trong tranh: Sao họ cứ nhìn theo ta nhỉ? Hay là mình có tội cũng nên, thôi không nhìn vào mắt nữa, nhìn từ ngực xuống vậy.
Trả lờiXóaChuẩn không cần chình " Hắn" nhể!
Trả lờiXóa