Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Bố mẹ “hốt hoảng” vì con được nghỉ Tết dài ngày


Docbao.vn
Thông tin học sinh tại Hà Nội và TP HCM được nghỉ Tết dài ngày đang khiến cho các bậc phụ huynh lo lắng, khi phải trông con trong lúc vẫn phải gồng mình làm nốt những việc cuối năm.

Mấy ngày gần đây, trên các diễn đàn xã hội, nhiều ông bố, bà mẹ chia sẻ lo lắng về chuyện nghỉ Tết của bọn trẻ. Chị Lan Phương (Đống Đa, Hà Nội) cho biết: Chị có 2 đứa con, con trai lớn đang học lớp 8, còn cô con gái út thì đang học lớp 4. Đều đang trong tuổi ăn, tuổi lớn, đứa nào cũng mải chơi, chị lo lắng không biết mấy ngày nghỉ Tết chúng có trông nổi nhau không, vì hai vợ chồng chị vẫn phải đi làm tới tận 29 Tết mới được nghỉ.
Cùng nỗi lo của chị Phương, không ít các gia đình chạy đôn chạy đáo đi tìm người trông trẻ, người thì nhờ cậy ông bà nội ngoại hai bên, có nhà hai vợ chồng chia nhau luân phiên mang con đến công sở để quản lý… Nhưng tất cả những giải pháp đó dường như không phải là cứu cánh hợp lý mà còn làm khổ cả lũ trẻ lẫn cha mẹ chúng, khi công việc thì không làm trọn vẹn, còn con cái thì bị nhốt quanh quẩn trong 4 bức tường.
Trẻ nghỉ Tết sớm trong khi bố mẹ chưa nghỉ khiến nhiều gia đình “lao đao”
Đối với nhiều phụ huynh, tuần lễ giáp Tết được coi là những ngày vất vả nhất trong năm. Ai nấy cũng đều phải đối mặt với bài toán nan giả là ai trông con, ai quản lý con cái họ trong những ngày này. Không ít gia đình phải chi khoản tiền không nhỏ cho dịch vụ trông trẻ tư nhân mà cũng chẳng xong. Thậm chí, nhiều gia đình hết cách còn tính đến cả việc “nhốt con” trong nhà.
Theo thông báo của Sở GD-ĐT Hà Nội, học sinh Hà Nội sẽ được nghỉ Tết Nguyên đán 11 ngày, còn Sài Gòn thì cho nghỉ tận 14 ngày. Tuy nhiên, trong thời điểm này, hiếm lắm mới có trường chấp nhận trông trẻ đến ngày 28-29 tết. Mặc dù mức phí thời điểm này cao hơn nhiều, từ 100.000 đến 250.000 đồng/ngày (so với ngày thường từ 50.000 đến 60.000 đồng), song nhiều phụ huynh vẫn an lòng gửi con để đi làm.
Với những trường không nhận giữ trẻ ngoài giờ thì phụ huynh có con đang theo học ở đây gặp nhiều khó khăn hơn. Chị Dương (Cầu Giấy) than thở: Chồng chị thường xuyên phải đi công tác xa, càng đến dịp cuối năm thì đi càng nhiều. Chị đang bán hàng quần áo ở chợ nên không thể nghỉ Tết sớm được. Tình hình này, chắc là đến ngày giáp Tết, chị phải cho con ra bán quần áo cùng mất.
Chuyện cứ đến mỗi dịp giáp Tết, phụ huynh học sinh lại lo lắng tìm nơi gửi con đã diễn ra từ nhiều năm nay. Đơn cử như năm nay, trong khi học sinh được nghỉ Tết 11 ngày, thì công chức, viên chức chỉ được nghỉ có 9 ngày. Như vậy, con em được nghỉ dài hơn bố mẹ tận 2 ngày. Điều này làm cho nhiều phụ huynh đau đầu suy tính cách quản lý con em mình trong những ngày “vắng” bố mẹ, không phải đến trường.
Trước tình hình lo lắng của phụ huynh như thế, những người ra các quyết định “chéo ngoe” là Sở GD-ĐT Hà Nội lại trả lời tỉnh bơ rằng: mọi năm Sở cũng cho nghỉ 11 ngày nhưng “không thấy” các vị phụ huynh phàn nàn gì về việc gửi con. Điều đó cho thấy các bậc phụ huynh “tự” bố trí sắp xếp được công việc và gửi các cháu nhỏ. Do vậy, sở không có kế hoạch đề nghị các trường trông trẻ giúp phụ huynh những ngày “vênh” giữa lịch nghỉ của công chức và học sinh.

Chắc con cái các vị đã lớn nên không hiểu hoàn cảnh của những người làm cha làm mẹ và nỗi khổ của dân khi phải chấp hành theo những quy định “vô trách nhiệm” như trên. Việc nghỉ Tết là theo quy định của nhà nước, nhưng chuyện khó khăn trong việc con cái và phụ huynh nghỉ lệch ngày thì lại chẳng phải trách nhiệm của cơ quan nào. Không hiểu họ còn quan liêu đến bao giờ nữa đây?

Theo Sống Mới

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

TẾT XA NHÀ (T/g: Chuti)



(Cái Tết Sài Gòn đầu tiên…)

Tuổi ấu thơ Nó quậy phá khắp ngang cùng ngõ hẻm của khu Phương Lưu bụi bặm, lớn lên cũng chỉ biết quanh quẩn trường và nhà, cùng lắm có thêm vài câu lạc bộ bóng bàn, sân bóng đá. Nói như các cụ thì Nó cũng chẳng khác thằng Tí, thằng Tèo cả tuổi thơ bơi mãi trong cái ao làng mà không thấy sông, thấy biển.

Lần đầu tiên nó xuất gia là cuối năm 1991, cái năm Nó vào thử việc tại Sài Gòn. Đất phồn hoa, hòn ngọc Viển đông vẫn phảng phất trên từng con đường góc phố và trên ánh mắt hoài niệm của những anh Hai, chị Ba Sài gòn năm nào đã làm Nó ngây ngất. Những lần khám phá sài Gòn của Nó và một số thằng bạn cùng cảnh ngộ là các buổi hết giờ làm việc thang thang, sau đĩa cơm bụi hay sang sang là bữa cơm quán Bà Cả Đọi, chúng lại quay quần bên xe nước mía trên đường Nguyễn Huệ. Chả hiểu có phải mùi nước mía thơm lạnh giữa khí nóng Sài Gòn từ tay chị em cô chủ nhỏ có dáng bộ lam lũ dễ đồng cảm hay phía đối diện là tòa nhà mười mấy tầng màu xanh, Nó cứ gọi là tòa nhà Imexco mới được xây lên từ một khu nhà bị cháy trước đó, người ta bảo đó là tòa nhà cao nhất Sài Gòn lúc ấy, chúng ngồi đó, ngửa cổ ngóng ngôi nhà lộng lẫy đèn hoa, nước mía thấm đậm ngất ngây Nó và đám bạn. Sài Gòn quả là tráng lệ và lạ lẫm với thằng thanh niên sống nửa tỉnh, nửa quê ở vùng đất cảng xa tít tận phía Bắc đối nghịch với Hòn ngọc Viễn đông Sài Gòn năm ấy.
Chả hiểu do lạ lẫm, thiếu tự tin hay do cái cảm xúc hướng nội của con người mà suốt tuổi thơ không rời xa vòng tay mẹ của Nó,  mặc dù mảnh đất đầy cám dổ và khám phá Sài Gòn cũng không ngăn nỗi hình ảnh gian nhà cấp 4 tềnh toàng, những cánh ruộng ngăn chia từng mảnh cùng những buổi lội đồng tuổi thơ câu cá bắt cua. Ở nơi đó có người mẹ già lam lũ, ngày lên đường vội vàng trao con chiếc nhẫn vàng 10 mẹ hy sinh vay lãi dành cho con chút bạc dắt lưng cho lúc sa cơ lỡ vận quê người… Có lẽ vì tất cả, tất cả cái không gian xa lạ, cái nỗi nhớ nhà đã thôi thúc Nó và đám bạn. Mặc dù mới vào chưa được 2 tháng, chưa qua hẳn thời gian thử thách, chúng đã hùa nhau lên xin phép Tổng Giám Đốc ra Bắc ăn Tết …
Không biết có phải vì cái tội này hay cộng thêm cả quá trình thử việc, kết quả là một thằng bị đuổi, nhìn cái lá thư ông Sếp tổng viết cho bố thằng bạn làm lớn mà càng thêm lo lắng, cũng đúng thôi, chả quen , chả biết ai, số phận của Nó ở Công ty có lẽ không cần tới  bức thư viết tay gửi cho gia đình mà ngay đã ngay từ khi nó bước chân ra khỏi công ty về quê ăn Tết. Nó hồi hộp chờ đợi, Nó toan tính hướng khác gian truân hơn… Và rồi Nó quyết định không ra nữa trước ánh mắt suy đoán của ông Sếp khi yêu cầu Nó chuyển tài liệu ra ngoài Bắc.
Ngày 30 tết năm ấy, đường sài Gòn đã đèn hoa đẹp lắm. Trên chiếc xích lô chở đầy dưa hấu, có một kẻ lần đầu xa nhà lạ lẫm giữa dòng người tung tăng xum họp. Cảm xúc của Nó lâng lâng hẫng hụt, ước mơ công việc còn dang dở càng làm nỗi nhớ nhà và cảm giác được sẻ chia của Nó dâng trào. Vội vàng hết giờ trực, thuê xích lô ra chợ, chả cần biết xấu tốt, rẻ mau ra sao, Nó mua gần chục quả dưa hấu chất lên xe hướng về Quận 4, đường Nguyễn Tất Thành cứ thế lầm lũi tiến, Nó dường như cảm thấy sắp được chia sẻ, ánh đèn đường làm nhẹ lại cảm xúc trên khuôn mặt Nó.
Chiếc xích lô đỗ xích trước cửa nhà, Nó bước chân vào cửa, một không gian rộng mở và ồn ào của một gia đình đông con cháu, bạn bè và thành đạt. Tiếng bác lái xích lô giục vội để kịp về nhà vợ con xum họp càng làm Nó bồi rối, gần chục quả dưa hấu Nó làm sao len lỏi mấy bàn tiệc để mang vào trong? Nhiều ánh mắt lạ lẫm nhìn thằng thanh niên Bắc ngờ nghệch với chục quả dưa hấu trên xe càng làm Nó nhớ tới không gian gia đình bình dị của Nó ngoài Bắc. Nó đứng như trời trồng, không phản ứng gì trước một bữa tiệc cuối năm đông đúc và không khí Nam bộ như vậy.
“Ô kìa, thằng H., vào đi cháu, mày tệ quá cả tháng vào Sài gòn, giờ mới quay lai, Chú trả biết liên lạc với mày ra sao, vào nhà đi cháu..” -Tiếng ông chú họ xa vẫn luôn chân thật và sốt sắng như vậy.
“Cháu mới vào, cuối năm người cũ về quê ăn tết, cháu phải trực thay. Cháu chỉ ghé qua biếu chú thím mấy trái dưa hấu, rồi phải quay lại cơ quan ngay” – Chả biết lúc đó Nó nghĩ gì mà cứ tuôn ra như một cái máy nói.
Những quả dưa hấu được dỡ xuống, Nó lại đáp chiếc xích lô tềnh toàng như người khách lao ra đường, tiếng chú Nó cứ nài nỷ và nhắn nhủ Nó cái gì đó đằng sau. Trời lúc này đã tối hẳn, ánh đèn đường nhấp nháy, phía sau bác tài xé xích lô lặng lẽ cùng với khách, khác với dáng vẻ bồn chồn vội vã của cả chủ và khách nửa giờ vừa rồi.

…. Nó giật mình tỉnh giấc, Nó ngơ ngác nhìn căn phòng nhỏ trống hoác vắng bóng người, Nó lắc lắc cái đầu để định tâm lại… Chết rồi, hôm nay là mùng 01 Tết, Nó phải tới văn phòng công ty để các Sếp chúc tết. Tối qua chả biết sao, nhưng có lẽ Nó uống bia rượu đâu đó nhiều lắm, cổ Nó khát cháy, chả còn cái gì, chỉ có vài viếng dưa hấu gặm nham nhở còn thừa lại. Nó vội ngấu nghiến mấy miếng dưa hấu thừa, vừa thay cho nước, vừa thay động tác đánh răng năm mới, sỏ vội quần áo, Nó lao đến cơ quan…
Mọi người quây quần xung quanh cái bàn rộng kê giữa phòng họp, mâm cúng đầu năm đã chuẩn bị sẵn, mới nhìn thấy mất cái bánh trưng, mấy tấm giò lụa Bắc mà Nó đã thấy đói meo. Từ Sếp tổng, Sếp phó tổng đến ông trưởng phòng marketing của Nó lần lượt lì xì cho mọi người. Mọi người chúc chúc, mừng mừng ngày đầu năm. Cỗ đầu năm được dọn ra, rượu vào lời ra, xuân đến, sếp và nhân viên đường như không còn khoảnh cách, sự thân thiện lan tỏa chất đầy cái không gian của một công ty liên doanh đầu tiên của nghành Hàng Hải.
Nó nhẹ nhàng rời khỏi bữa tiệc, đẩy cửa bước vào phòng khai thác, chiếc điện thoại liên tỉnh cám dỗ nó trên bàn. Thú thật thời ấy điện thoại khó khăn, nhất là gọi ra ngoài tỉnh, công ty Nó quản lý chặt chẽ, số điện thoại cá nhân tỉnh khác mà xuất hiện là có đứa bị truy đến cùng. Biết vậy, nhưng không khí tết xum họp, cái không khí thân thiện ngày xuân kèm nỗi nhớ cái tết lành lạnh, bình dị của Nó ngoài Bắc, Nó tiến lại cái điện thoại liên tỉnh và quay tới số điện thoại liên lạc với gia đình Nó ngoài Hải Phòng… Bỗng cánh cửa phòng bật mở, Nó giật mình quay lại, ông Sếp Tổng đứng ngay trước cửa. Nó ấp úng không nói ra lời, tay vẫn cứng đơ giữ cái điện thoại, khuôn mặt tái mét như thể kẻ cắp bị bắt quả tang…
“Em cứ gọi điện thoại về chúc tết gia đình đi, ngày tết không về thăm bố mẹ được thì cũng phải có lời nhắn chúc tết.  Công việc thì để lại sau tết chúng ta cùng làm nhé, giờ em tranh thủ nghỉ và thăm người thân bạn bè đi. Năm mới chúc em mạnh khỏe và yên tâm lâu dài cống hiến cho công ty” – Ông Sếp tổng xóa tan cảm giác lo lắng của Nó.
Với Nó, còn hơn cả một lời chúc Tết, bao nhiêu cảm xúc lo lắng cùa nó mới hôm qua như tan biết trong cái ngày mùng 01 Tết năm đầu tiên Nó xa ra đình. Đúng vậy, hơn cả một lời chúc Tết, đó còn là một sự động viên, sự cam kết của ông Sếp tổng cho những bước đầu tiên Nó chập chững vào nghề. Hơn cả một lời chúc Tết, cái ứng xử rất nhân văn ấy của một người đi trước đã mang theo Nó suốt chặng đường sau này. Chĩ một lời chúc tết thôi, bước chân Nó đã tự tin hơn trên con đường lập nghiệp.

HCM  28 JAN 2013 – CHUTI (Còn nhiều Tết xa nhà nữa ở phần sau…!)

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

TẾT – THƯỞNG TẾT (T/g: Chuti)



Xuân đang tới gần! Từng góc phố, từng gia đình không khí chuẩn bị đón xuân càng nhộn nhịp và háo hức. Xuân về trên những nụ hoa đào, cánh hoa mai đang đua sắc. Sắc đào kiêu sa sâu lắng giữa tiết xuân lành lạnh mưa phấn bụi bay và lan tỏa trong không gian miền Bắc. Ở miền Nam, sắc mai vàng rực rỡ biểu trưng cho sự cháy bỏng và nồng hậu của những người con Nam bộ. Xuân trên dải đất dài hình chữ S mới đa sắc, nhiều màu làm sao!
Cảnh trời đất và sắc thiên nhiên là vậy, nhưng sắc xuân cũng chẳng hút hồn thơ nếu lòng người không thắm. Ngày xuân, trẻ con khoe áo mới, những nam thanh nữ tú hẹn hò đầu xuân, rồi chẳng quên dành cho nhau những nụ cười và sắc thái đẹp đẽ nhất ngày đầu năm. Những cụ ông, cụ bà tíu tít trao cho nhau những lời chúc mừng tốt đẹp nhất. Trong mỗi gia đình, cháu chúc ông bà mạnh khỏe sống lâu, bố mẹ trao cho con những đồng tiền mới lì xì đầu năm mong ước con cái lớn khôn thành đạt….
Xuân quê hương đẹp vậy, khí trời và lòng người quấn quyện tạo nên một trong những thời khắc đặc biệt nhân hòa địa lợi trong năm. Xuân thể hiện khí trời, xuân biểu trưng lòng người, xuân mang đến niềm vui, xuân tạo nên thế nước. Bởi vậy, với truyền thống ngàn đời của người dân Việt nam ta, xuân mới, cái Tết đầu năm là thời khắc thiêng liêng, trọng đại của mỗi con người, mỗi gia đình. Thời khắc mà có đi đâu, làm đâu, xa gần con cháu tìm về xum họp, để dâng hương báo công với tổ tiên ông bà, để chia sẻ và động viên nhau mạnh mẽ trong mùa xuân mới. Ai cũng muốn đẹp, muốn sang hơn trong mắt mọi người, chẳng phải khoe khoang sang hèn mà dường như cách thể hiện đó chỉ muốn mang đến cho nhau niềm vui mà bỏ qua mọi sự âu lo thời thế. Ấy vậy, ngàn xưa nay, các cụ đã truyền dạy: “Đói quanh năm no 3 ngày Tết”, một nét đẹp hồn hậu của người Việt nam ta. Quanh năm đói kém lo toan, nhưng 3 ngày tết phải tươm tất báo công ông bà. Chính vì không hiểu rõ cái ý nghĩa thiêng liêng này mà người viết có lần đã bị mẹ già quát cho một trận đầu năm mới. Sau nhiều năm bươn trải xa, về nhà những ngày tết, cứ thấy mẹ già căm cụi nấu nướng chuẩn bị cơm nước, bữa cơm chiều 30 chưa hết, mâm cơm cúng giao thừa đã đặt lên, bữa cỗ cúng sáng mùng 1 tết lại sẵn sàng, mỗi ngày một lần cúng… đồ ăn lăn lóc tủ lạnh, vắt vẻo trên chiếc bàn ăn nhỏ, canh măng canh miến lạnh lẽo trong những nồi to xụ… Thấy vậy, người viết nỏ mồm ý kiến khuyên mẹ già:” Bây giờ không còn khó khăn nhiều nữa, con cháu cũng chẵng đói kém quanh năm, mẹ cũng đừng mâm nọ mâm kia cho vất vả, tinh thần là chính, ăn uống nên nhẹ nhà thôi mẹ ạ…!” Thấy vậy, đầu năm bà mừng tuổi cho một câu: “ các con không đói, không ăn là chuyện của mình, còn cỗ cơm mẹ làm để dâng ông bà tổ tiên, sau đó các con cùng ăn hưởng lộc, chứ đâu phải làm cơm trước hết vì các con đói, hay các con thèm ăn…!? Hú hồn, sống trong Nam, đơn giản, nên nỏ mồm! Nghe nói phong tục người Nam đơn giản hơn, cũng có bánh tét, mâm quả, củ kiệu muối cho 3 ngày tết… Song họ không bày biện nâm cỗ cúng lớn như ngoài mình. Một nồi thịt trứng kho tàu được chuẩn bị sẵn cho 3 ngày Tết. Mỗi buổi cơm, múc ra một phần nhỏ cúng các cụ, sau đó gia đình ăn cơm với thịt kho tàu, bia bọt nhậu nhẹt với củ kiệu muối và những đồ khô đơn giản hơn.

Cũng cái quan niệm truyền thống “đói quanh lăm no 3 ngày tết” nên việc kiếm tiền lo sắm Tết  rất được quan tâm với người Việt ta. Với những người làm công ăn lương như người viết, quan niệm lượng là để sống hàng ngày và tích lũy một chút cho tương lai con cái, chỉ thưởng Tết có lẽ là số tiền được cho phép tiêu quá tay cho việc “no 3 ngày Tết”. Ít ai lại mang tiền tiết kiệm quanh năm ra để hoang phí trong Tết cả, nên tiền thưởng rất được mong chờ. Oái oăm thay, trong tình hình kinh tết khó khăn này, lương còn đang đợi chứ nói gì đến thưởng, do vậy mang cái chủ để này ra mà nói, người viết cũng thấy chạnh lòng, càng mong chờ khoảng thưởng Tết này, thấy xuân càng ngập cửa nhà. Càng chờ thưởng, thấy thời gian của năm như càng cạn dần…
Chả hiểu những anh cả trong phương diện lương thưởng trên thị trường năm nay xỉa hầu bao ra sao, tuy nhiên chắc cũng dè dặt, tình hình khó khăn chung mà. Còn chả nói thì mọi người cũng biết, một số các doanh nghiệp thất bát, lương chi còn chậm nói gì đến thưởng. Cổ người lao động cứ dài ra tỷ ệ nghịch với số tiền thưởng đang ngong ngóng. Thế mới khổ, họ đâu có lười biếng, tình hình khó khăn chung mà, tội là tội quản lý, đường hướng của lãnh đạo chứ đâu phải người lao động. Nói đến đây người viết mới chợt nghĩ tới một việc rất quan trọng liên quan tới vấn đề thưởng phạt. Đó chính là việc đánh giá và phân loại nhân viên trọng dịp cuối năm này. Ngoài mục đích đánh giá chất lượng lao động và định hướng đào tạo, đánh giá nhân viên còn là cơ sở cho các quyết định thưởng bằng vật chất. Do vậy, tình hình càng khó khăn, việc đánh giá sẽ càng chặt chẽ hơn.
Nói vậy thôi, với rất nhiều các doanh nghiệp, mặc dù gọi là chặt trẽ, nhưng việc đanh giá A-B-C gì đó vẫn còn mang nhiều cảm tính. Các chỉ tiêu đánh giá không cụ thể, kết quả đánh giá còn phụ thuộc vào quan hệ cá nhân, cảm xúc của người đánh giá, thằng em đi nhậu hay trả tiền, chú em hay giúp chị chuyện đón con đón cháu nhiều khả năng sẽ chín bỏ làm mười. Còn có một cách đánh giá cào bằng, do chưa tự tin đánh giá hay do chưa nhìn ra được nhân tố nổi trội trong nhóm mình quản lý, vậy an toàn trên hết, tất cả cùng một loại ngang nhau, hòa cả làng!  Còn có một số nhóm rất đoàn kết và láu cá, tiêu chuẩn hạn chế, vậy chúng em cứ bầu chị, bầu anh có mức lương cao nhất, lĩnh thưởng cho nhiều rồi về chúng ta bí mật chia đều cho nhau.  Nếu đưa cảm xúc vào đánh giá thì quả là có muôn vàn kiểu đánh giá. Nói vậy thì đánh giá chả nhắm mục đích gì cho hoạt động kinh doanh, nhất là vấn đề nhân sự, tính công bằng cần phải đặt lên đầu tiên. Muốn công bằng thì tiêu trí đánh giá phải rõ ràng. Các chỉ tiêu ấy phải được thống nhất giữa người được đánh giá và người đánh giá. Tức là các chỉ tiêu phải được người đánh giá giao và người được đánh giá hoàn toàn chấp nhận trước kỳ được đánh giá. Bản đánh giá phải cởi mỡ giữa hai người, sự tâm phục, khẩu phục là rất cần thiết trong đánh giá. Sau khi đánh giá lần một, người được đánh giá nêu ý kiến của mình về những đánh giá của cấp trên, đúng sai ra sao, công bằng hay không công bằng là tiêu trí của sự đánh giá cởi mở. Tất cả những ý kiến, đánh giá ấy sẽ được người cấp cao hơn đánh giá lại lần cuối cùng. Thông qua đánh già này, người lãnh đạo cũng nhận ra được khả năng của nhân viên (người được đánh giá) cũng như khả năng quản lý của lãnh đạo cấp trung (người đánh giá thứ nhất). Anh lãnh đạo đánh giá mà để nhân viên không tâm phục khẩu phục, chúng tỏ quản lý của ông tồi, kết quả, ông sẽ bị đánh giá loại thấp. Đã có trường hợp, do môi trường làm việc trẻ, cởi mở,  một anh trưởng phòng nọ đánh giá nhân viên chưa hoàn thành nhiệm vụ. Thấy vậy nhân viên thẳng thắn nhận xét trên bản đánh giá: “ tôi không chấp nhận đánh giá của trưởng phòng. Bản thân tôi tự nhận thấy tôi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Tôi đề nghị trưởng phòng xem lại, tôi không hoàn thành nhiệm vụ ở những hạng mục công việc nào…!” Thế là cả hai loại thấp: anh trưởng phòng không biết quản lý, giao nhiệm vụ cho nhân viên, còn anh nhân viên làm việc không theo kế hoạch được giao, làm việc tự phát….
Nói tóm lại, công bằng nói luôn dễ, nhưng làm thì không. Việc đánh giá con người cũng vậy, có lẽ là một việc quá khó, nhất là với người Việt chúng ta, vắn hóa cả nể và cảm xúc luôn ngự trị, ngoài chỉ tiêu công việc còn có chút cảm xúc cá nhân, ngoài vấn đề liên quan tới tiền bạc, còn tự trọng của mỗi cá nhân nữa. Khó cứ, nhưng theo thiển cận của người viết, để tránh những cái khó ấy, chỉ tiêu đáng giá được thống nhất rõ ràng trước kỳ đánh giá kèm theo chút máu tuốt tuồn tuột nữa là vui như Tết hết!
HCMC 22 JAN 2013 - CHUTI

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

ĐÁM CƯỚI (T/G: Vicente)



(Hưởng ứng phong trào viết về Đám cưới – Mùa Xuân
 Trích trong “xứ đạo” của T/g, có thay thế đôi chút cho phù hợp với tiêu đề)

H.Cơm ký tên vào giấy chứng nhận hôn phối theo mẫu của hội thánh do linh mục Nguyễn Văn Hiệu đảm nhiệm dưới sự chứng giám của linh mục, ban hành giáo và toàn giáo dân dự lễ ở nhà thờ Hải Phòng (30/4/1994) ngay sau lễ cưới buổi tối tại nhà thờ chính toà.

...Ấy vậy mà đã ngót hai mươi năm rồi đấy nhỉ, những ngày tháng khó khăn hồi tháng 4 của năm 1994. Y ngồi tần ngần nhớ lại cái ngày xa lắc mà lẽ ra nếu không có ngày ấy thì cũng chẳng có cái bài viết này của Y. Ừ nhỉ, sao người ta lại gọi là “Cưới” mà lại không gọi bằng cái tên khác, như “Cười” hoặc “Cưỡi” chẳng hạn. Thực ra, y là con cháu  hậu sinh cũng không dám bán nhiều về chữ nghĩa, chỉ bỗng dưng lẩm cẩm mà ngồi dán mắt lên nhìn mấy cái chữ dán ở cổng nhà cô Dâu mà phân tích vậy thôi. Cờ chưa sạch nước cản, đâu dám qua mặt các cụ. Chỉ thấy trong các từ ngữ Hán Việt có chia ra hai phái Nam thì dùng từ “QU” (Nhận, được), Nữ thì dùng chữ “JIA” (gả, cho). Rõ ràng là, chẳng phải một bên được và một bên mất còn gì? Haha,,, vậy nên, các cụ nhà ta khéo thật, biến nó thành chữ “cưới” chả làm mất lòng bên nào.
Ngồi đối diện trong mâm cỗ cùng với người viết lại là một ông mà cách đây ngót 20 năm chịu trách nhiệm đặc phái của linh  mục Nguyễn Văn Hiệu, Cha phụ trách chính xứ của nhà thờ chính xứ của Thành phố Hải Phòng. Anh được phân công chịu trách nhiệm về mặt tinh thần cho đám cưới của Y.
-         Ừ. Nhớ lại cái ngày ấy mà nhanh nhỉ – Nhấp li tra, anh chậm rãi mở chuyện.
-         Anh Tuy à, em cũng không biết, sao ngày ấy anh nhiệt tình thế, anh chả được đồng nào mà cứ ngày một tiếng anh đạp xe đến nhà bố vợ  em làm công  tác thuyết giảng giáo trong suốt gần nửa tháng trời.
-         Đấy, cái chính là ở chỗ ấy đấy. Đã là cộng đồng Kito hữu thì đều như vậy cả. Làm việc cho nước trời thì đâu có kể gì vất vả đâu em.
-         Vâng, cái đó thì quả thực đáng ghi nhận lắm, em biết vậy nhưng vẫn áy náy.
-         Hà hà,,,ngày ấy…Bố mẹ vợ cậu cũng nhiệt tình lắm, tớ biết, với các cụ, đây là điều hoàn toàn mới mẻ. Để các cụ hiểu rõ hơn về đạo Công giáo mà gả con gái cho cậu chứ. Thêm một người về đạo công giáo. Tớ cũng là người có công không nhỏ cho cuộc đời sau này, phải không nào?- Anh tươi cười thoải mái tiếp chuyện.
Xem ra, anh hẳn là một người có tài trong công tác tuyên truyền. Với tình cảm nhiệt huyết sẵn có cộng thêm khả năng ăn nói có duyên, anh đi vào lòng các cụ từ lúc nào không hay. Ông bà vốn là người theo Phật Giáo, với Công giáo mà nói, ông bà không hiểu gì cả, chỉ được nghe trên báo chí, sách vở từ thời còn đi học. Nay có người đến tận nhà thế này, âu cũng là một cách tiếp nhận kiến thức một cách hữu hiệu. Mà cũng …thôi thì, có con gái thì…như hạt mưa sa mà.
Chả biết anh nói những gì mà từ sau ngày ấy, hai ông bà quý chàng con rẻ tương lai ra mặt. Mỗi lần Y đến nhà, niềm vui đều hiện rõ trên gương mặt ông bà.
-         Anh đã ăn gì chưa để Bác làm cơm cho -  Bà nhẹ nhàng tươi cười hỏi. Chả là ngày ấy còn khách khí lắm, chưa cưới hỏi gì thì không dám xưng hô thân mật như bây giờ. Cảm tình với cô con gái bà thế nào không biết, nhưng xem ra, bà mới là người “chinh phục” chính khiến “đối tác” khó đỡ. Há miệng mắc quai mà, đã “ăn” rồi thì khó nói. Nói vui là vậy, song về cơ bản, Y biết y cũng thuộc hàng tử tế, đâu đến nỗi.
Có lẽ điều mà ông bà lĩnh hội ngấm nhất chính là điều mà biết bao người làm cha mẹ xưa nay lo lắng. Người công giáo chỉ có một vợ một chồng, con bà sau này không  phải đi bước nữa. Ấy là trước mắt là vậy, dù sao cũng bớt lo. Trong sâu thẳm tâm hồn người mẹ, tuy không nói ra, nhưng trong lòng bà đã  nhẩm tính sẵn
Các đôi nam nữ trước khi cưới đều được rao trong nhà thờ 3 lần xem hai bên có vướng mắc gì không. Nếu một trong hai bên còn có vấn đề thì lập tức phải hoãn lại. Nếu cố tình mà cứ đến với nhau thì hậu quả sẽ rất lớn: Gia đình sẽ bị rút phép thông công. Tức là không được tham dự một số nghi thức trọng đại của bên nhà thờ. Không được dâng lễ và chịu lễ…Thậm chí đám cưới cũng chả có ai đến dự. Luật nghiêm là vậy nên việc lớn thế đều có sự tham gia của Ban hành giáo cùng cha xứ cai quản địa phận đảm nhiệm.
Với các điều khoản như trước đây, thì các đôi nam nữ trước khi được tổ chức lễ cưới trong nhà thờ thì đều phải thuộc lòng quyển “Toàn niên kinh nguyện” to bằng bàn tay dày khoảng 50 trang. Ông Trương hay ông Trùm, ô Trưởng hoặc bà Trương sẽ đứng ra khảo kinh xem có thuộc không. Đó là quyển sách cơ bản nhất, sơ lược nhất nói về đạo công giáo.
Ấy thế mà, đã có rất nhiều cô gái, chàng trai là người ngoại đạo đã học thuộc lòng không sót một từ trong quyển sách ấy. Họ thể hiện bản lĩnh chinh phục của mình, muốn chứng minh trí tuệ của chàng rẻ, nàng dâu tương lai. Cuộc đời là một sự ganh đua. Theo đạo để lấy vợ mà. Cũng có người thốt ra vậy.
Ngày nay, việc học thuộc kinh trước  khi được  làm lễ cưới cũng nhẹ hơn nhiều. Nghe đâu cũng chỉ có khoảng chục kinh gì đó mà thôi. Quan trọng là xem ý thức nhận thức của chàng trai hay cô gái thế nào về đạo công giáo.
Với cô dâu hay chú rể là bổn đạo mới thì phải làm phép rửa tội. Tức là bất cứ ai chưa được rửa tôi. Người được quyền ban phép rửa tổi dó là Linh mục, và trong trường hợp  khẩn cấp thì chính giáo dân cũng được khi không có linh mục.
Người được nhận phép rửa tội phải hội đủ mấy điều kiện: Phải có lòng tin, có lòng muốn, phải cải thiện đời sống và tất nhiên phải học giáo lý.






Lễ rửa tội của H.C tại nhà thờ chính xứ Hải Phóng do linh mục Nguyễn Văn Hiệu đảm nhiệm

Việc rửa tội là phỏng theo phép bí tích của chúa Jiesu đã làm để minh chứng là con đức chúa trời và là con của  hội thánh. Việc rửa tội cũng rất đơn giản, có  thể dúng nước (chủ yếu), bằng máu (cổ xưa) và thậm chí chỉ bằng lỏng muốn thôi cũng được. Người làm phép rửa sẽ đổ nước hoặc chấm nước lên ngón tay rồi làm dấu thánh giá lên trán người được rửa và đọc câu: “Tôi rửa cho….nhân danh Cha và Con và Thánh Thần”
Trước hoặc sau lễ rửa tội có thể xưng tội. Ngày nay việc xưng tôi cũng khá đơn giản, thường là xưng tội tập thể , còn gọi là xá giải chung (General absolution). Tức là nhiều người cùng tập trung lại một chỗ (nhà thờ) rồi cúng suy niệm về những tội mình mắc phải với lòng ăn năn hối lỗi. Sau đó linh mục sẽ bước ra và làm  phép tha tôi. Thật đơn giản và tiết kiệm thời gian. Nhưng việc này không được thực hiện thường xuyên, chỉ áp dụng trong những trường hợp đặc biệt.

(Kỳ sau tiếp: Lễ cưới và xưng tội lần đầu.)

Sau rửa tội, tức là đã sạch tội, và là một kito hữu chính thức.