(Tháng cô hồn, kể chuyện ma)
Cả
cái khu tập thể vốn bình yên ấy hôm nay sống trong thoảng thốt. Thằng Sùng con
nhà KR treo cổ tự tử trong chính cái gian bếp tềnh toành nhà nó.
Chả
hiểu do giới hạn bởi mặt bằng hay vì khả năng thiết kế kém mà cái dãy bếp 5 căn
ấy lại đồi diện ngay 2 dãy nhà vệ sinh công cộng úp lưng vào nhau, ở giữa là một
khoảng chống nhìn thẳng xuống hầm chứa phân thải. Cả cái tổng thể xậy dựng liên
hoàn này lại nằm sát cánh đồng làng Đông Khê. Chính vì vậy, dân trong khu tập
thể tiện mở cái lối đi hậu này thông ra cánh đồng. Mùa hè mất điện, có khi cả
khu ra cách đồng hóng mát thay vì ngồi nhà hít cái mùi hôi từ cái nhà vệ sinh
công cộng gió hắt ngược vào trong.
Từ
hôm thằng Sùng thắt cổ chết đến giờ, buổi tối cũng ít người dám đi ngang qua đấy,
nhất là lũ trẻ con nhát ma. Lúc còn sống, thằng Sùng là thằng lớn nhất tụi trẻ
con khu tập thể ấy, nhưng hơi khùng khùng. Nó cục tính lắm, cứ lầm lỳ hết cuối
xóm, đầu làng. Mắt nó cứ lờ đờ nhìn trộm hết người nọ, người kia. Cái dáng hộ
pháp, cái chân vòng kiềng, cái tay khềnh khoàng càng làm cho nó đồ sộ hơn hẳn tụi
trẻ trong khu. Chẳng nói, chẳng rằng, những đứa nào nhỡ trêu cái khùng khùng của
nó, thằng Sùng sẵn cái gì trên tay hay xung quang là nó giật lấy lao lên như một
con trâu điên vậy. Chẳng biết sao nó lại treo cổ tự tử chết. Nghe nói những thằng
ít nói, cục tính, làm ma thì giữ rằn lắm, bọn trẻ con trong khu càng sợ hơn.
Nhà
KR cũng thuộc dạng đồng bóng, lại còn bà cụ lớn tuổi, bà ngoại thằng Sùng sống cùng.
Nghe nói người chết trẻ, thiêng lắm, nên bà cụ K yêu cầu con cháu cúng bái rất
cẩn thận. Cái chỗ thằng Sùng thắt cổ ấy, chả biết ai bày, bà cấm chỉ cho ai được
tháo cái sợi dây ấy xuống. Đêm về, dưới ánh đèn dầu loe lói, hương khói nghi
ngút, gió thoảng từ ngoài cánh đồng đung đưa sợi dây càng làm cho bọn trẻ cấm
dám bén mảng tới căn bếp oan nghiệt ấy. Kề cả có không sợ cũng chẳng đứa nào
dám, bà cụ K vốn nổi tiếng dữ rằn trong khu. Từ hôm ấy bà cụ một mình cùng ánh
đèn le lói, hương khói ngồi canh linh hồn thằng cháu xấu số, bố bảo tụi trẻ con
dám đến gần.
Đến
ngày thứ 3 sau khi thằng Sùng chết, nghe bên nhà KR có những tiếng thì thầm qua
lại. Ừ cái khu tập thể nhà cấp 4, trần nhà thông nhau, nói thầm cũng nghe thấy
chứ đâu những chuyện quan trọng cãi vã nhau trong nhà KR. Bà cụ thì cứ chắc nịch
rằng cháu bà hiện hồn về hàng đêm. Mỗi lần nói kể đến đó, bà cụ như khóc ngất
vì thấy dáng vẻ của cháu bà chì sau mấy ngày mà đã còm cõi, dáng đi lom khom
khúm núm chẳng giống lúc sống với bà: “Tội quá cháu ơi, mới hôm qua cháu còn phổng
phao chững chạc, thế mà giờ đây lom nhom tiều tụy, thấy bà chẳng dám đứng thẳng
nhìn, mắt lấm lét chạy thẳng vào bóng đêm...”
“Thằng
Sùng hiện về!”
Cả
khu tập thể xôn xao, bọn trẻ con thì sợ ra mặt...
Nhà
KR bữa trước đồng bóng hương khói, nay còn làm mạnh hơn. Nghe nói, nó hiện về
nhựng còn sợ, nên gia đình cứ đến tối là lắp hương xung quanh nơi nó thắt cổ,
kéo hương dân đường qua cả khu nhà vệ sinh, dẫn tận ra cánh đồng. Ừ thằng Sùng
mà hiện về, có ánh sáng của hương dẫn đường nó sẽ đỡ sợ hơn, nhưng lũ trẻ trong
khu thì thần hồn nát thần tính, đứa nào đứa nấy ngơ ngác hẳn. Chưa nói gì đi vệ
sinh ban đêm bên cạnh những cây nhang sáng đỏ, nghi ngút âm khí, ban ngày cũng
vậy, cái chân nhang đỏ lạnh lùng với đầu đen vô cảm cũng làm chúng ngồi vệ sinh
đó mà sởn hết cả da gà.
Đến
ngày thứ 5, hương khói vẫn chưa giảm, nhưng sự mệt mỏi đã hiện rõ trên khuôn mặt
của mọi người. Gió hạ từ ngoài cánh đồng thổi vào hiu hiu. Đêm về, khu tập thể
chìm trong tiếng rả rích của đám côn trùng xung quanh cánh đồng quê. Tiếng thíu
thít khản đặc của bà cụ K yếu ớt, mùi hương về đêm mát mát quện khói lấp lóe những
thẻ hương cây còn, cây tắt. Bà cụ K chống gối đứng dậy, lom khom tiếp lữa cho
những cây hương bị tắt ra tận lối cánh đồng. Bà cụ cố gượng thẳng người hít một
hơi không khí trong lành ngoài cánh đồng, bà từ từ quay vào bên trong... Một luồng
gió lành lạnh thổi ngang, bà cụ rùng mình. Hình như thằng Sùng ở sau lưng bà...(!?)
Bà
cụ lập cập, tay chân run rảy, miệng lẩm bẩm mấy câu niệm chú để trấn tĩnh. Bà
nhẹ nhàng bước từ từ vào phía trong. Bà không quay lại như những lần trước, nhỡ
quay lưng thằng Sùng sợ lại biến mất vào bóng đêm. Bà cảm nhận thấy có làn gió
lành lạnh, hình như thằng Sùng đang rò dẫm bước theo bà... Bà bước vào gian bếp,
vẫn không hề quay lưng lại, thằng Sùng hình như đã theo bà vào đến cửa bếp...
Bà bước tiếp vào trong, nơi cái dây vẫn treo lơ lửng trên trần bếp, bà từ từ gượng
dậy, tay đưa lên cao, vuốt vuốt nhẹ sợ dây đang đung đưa trong gió đêm ấy....
“Rầm....!”
Giữa
đêm khuya, cả khu tập thể nhốn nháo...
“Bà
cụ K chết rồi...!”
“Bà
cụ K cấp cứu trên bệnh xá rồi...!”
Cả
khu tập thể thức trắng đêm hôm đó. Đến lũ trẻ con cũng chẳng thể ngủ được nữa.
Chúng sợ lắm, sao không cơ chứ, mới cái chết của thằng S chưa hoàn hồn, nay lại
đến chuyện của bà K, cũng ngay tại cái gian bếp ấy, cũng ngay dưới cái sợi dây
thòng lọng oan hồn ấy. Bao nhiêu chuyện đồn của người lớn, mỗi người một kiểu.
Có người nghe xong, chạy ngay về nhà, hương khói xì xụp, khấn khấn bái bái, hướng
nọ, phương kia làm chúng nó hoang mang phát khiếp...
Cũng
phải mất hơn buổi sáng, bà cụ K mới hoàn hồn. Chả có phải do mấy đêm thức trắng,
nhớ cháu hay vì bà cụ hoảng loạn việc cháu hiện về mà tinh thân bà suy sụp. Mãi
gần đến chập tối, câu chuyện ngắt đoạn lúc tỉnh lúc mê của bà cụ mới được chắp
nối lại. Nghe cũng rợn cả người. Bà bình tĩnh dẫn thằng cháu về những chỗ mà nó đã ra đi, nên muốn với sợi dây nó
treo cổ để hồn cháu tự tin hiện về. Thấy vậy, theo bà, thằng cháu vốn hiền
lành, thương bà nhất lúc còn sống, nay nó chết còn thương bà hơn: “Nó tưởng tôi
quẫn chí, đi theo nó... Thế là nó lao vào đẩy tôi ngã xuống sàn bếp. Sau đó nó
đi đâu, tôi chẳng nhớ gì hết..!” bà cụ kể đến đó, rồi cứ khóc hu hu...
Cả
khu tập thể hoang mang lắm. Mỗi người suy nghĩ một kiểu. Bà cụ vẫn nằm điều trị
ở bệnh xá nhưng yêu cầu con cháu hương
khói, cơm cúng ở gian bếp để đợi cháu bà về.
Sau
đêm trước mất ngủ, cả khu tập thể vội vàng tắt đèn, tắt điện sớm trả lại màn
đêm và tiếng côn trùng rả rích cho bóng đêm. Ngoài khu nhà bếp cấp 4, lượt
nhang cuối cùng cũng dược thắp lập lòe theo yêu cầu của bà cụ. Trong gian bếp,
cái dây thòng lọng vất vắt vẻo với gió, ánh đèn dầu vẫn le lói đợi chờ bên cạnh
bát cơm cúng căng đầy và quả trứng gà luộc được kẹp bởi đôi đũa vót bông phía
cuối...
Nửa
đêm, bỗng gian nhà gần khu bếp có tiếng thét gằn của con trẻ, đèn nhà bật sáng
đánh thức cả khu tập thể. Mọi người nhà nào nhà nấy kín bưng, nín thở, mọi người
hồi hộp hướng ánh mắt vào ánh đêm đen kịt, lặng im nghe tiếng thì thầm, dỗ dành
ai đó trong đêm....
...
Có tiếng bước chân vội vàng, tiếng cánh cửa kéo dài, những bước chân xa dần
trong đêm vắng...
Một
không gian lặng im khác thường lại bao trùm lên khu tập thể nằm bên cạnh cánh đồng
Đông Khê rộng lớn ấy.
“Ôi,
bố ơi, mẹ ơi.........!”
Hình
như tiếng thằng Hùng(!?) Cả khu tập thể lại đồng loạt bật đèn, mọi người như phản
xạ xông ra ngoài, cánh đàn ông vội vàng chạy về phía khu nhà bếp nơi phát ra tiếng
kêu thất thanh . Phụ nữ và trẻ con trong khu lùi lại phía sau rì rầm bàn tán
đoán già, đoán non. Nhưng nhìn chung họ đều nghĩ, thằng Sùng lại hiện về!
Lại
một đêm hoài nghi nữa bao trùm cả khu tập thể. Cũng may hôm nay, khác với bà cụ
K, thằng Hùng không sao, tuy rằng nó còn hoảng hốt lắm. Lúc nãy, nó bị đau bụng
đi ngoài, sợ ma, sợ thằng Sùng hiện về, nó nín đợi đến sáng. Tuy nhiên nín tới
lúc không chịu được quằn quại, bố mẹ nó dỗ mãi mới cho nó đi vệ sinh được. Đang
đợi canh trừng cho nó ở khu gian bếp, thấy nó còn chưa mặc quần thất thanh, hoảng
loạn chạy ngược vào phía trong. Ôm chặt con vào lòng bố nó vỗ về chấn an. Nghe
nói mãi sau nó mới hoàn hồn chỉ về hướng nhà vệ sinh có lối ra cánh đồng ấp
úng: “Thằng Sùng, thằng Sùng, thằng Sùng về...!”
Nghe
nói, mẹ thằng Hùng hấp tấp về nhà thắp hương khấn khấn vái vái, một số người vội
cắm thêm vào bát hương của thằng Sùng trong bếp đang trực tắt, ai nấy nhanh
nhanh vào nhà đóng chặt cửa lại, mong trời sáng thật nhanh...
“
Tiên sư đứa nào đánh con bà, có giỏi ra đây cho bà xem mặt...”
Còn
cái gì đây nữa? Khu tập thể lại nhốn
nháo hoảnh hốt, những tiếng mở cửa lại rầm rầm, những tiếng chân chay vội vã,
những ánh đèn đồng loạt bật lên làm thức tỉnh không gian vốn mới vừa được yên ắng
một chút sau rất nhiều chấn động gây hoang mang cho người dân sống trong khu tập
thể vừa mới có một thanh niên tự kết liễu cuộc đời mình bằng chiếc dây thòng lọng...
“
Tiên sư nhà nó, con bà đẻ ra không may phải ngố, phải điên nhưng nó hiền lành,
có trêu bố, trọc mẹ chúng mày không mà chúng mày hành hạ nó thế này....”
Trời,
khổ quá, thằng điên xóm bên cạnh, người hắn ướt sũng mùi phân và nước tiểu. Hắn
run rẩy, cái dáng còm cõi, lom khom khúm núm, tiều tụy, thấy đông người xúm lại,
hắn chẳng dám đứng thẳng nhìn, mắt lấm lét, rồi nhân lúc mẹ đang mải chửi đứa
nào xô hắn xuống vũng nước thải của khu nhà vệ sinh tự tiêu ra thẳng cánh đồng
ngay trước bậc thềm của dãy 3 căn vệ sinh của khu tập thể, hắn chạy thẳng ra
phía cánh đồng, biến mất vào bóng đêm...
HCMC
– 8TH AUGUST 2014 - CHUTI
Tks Chuti.
Trả lờiXóaĐời sống ở các khu TT rất phong phú, sinh động!
Ma ở trong lòng ta?!!
Trả lờiXóaTks KT.
Trả lờiXóaHehehe... Có Ma đó !
Sùng hiện về ở khu tập thể đó thây!
Những câu chuyện có thật đấy!
Trả lờiXóaHôm nay Cty mấy đứa nó cúng cô hồn. Ăn vào mấy miếng toàn hoài niệm chuyện ma. Ghi chép lại trí nhớ phục vụ mùa tháng 7!
Đọc là biết có thiệt rồi, chỉ có điều, t.g thêm vào bao nhiêu mì chính, tiêu muối mà thôi. Chất "Ngọc Ngạn" hiện lên rồi đó. Thêm nữa, tuy nhiên Ma thì rõ rồi, nhưng lẽ ra Thằng Sùng ở phần kết, nó nên hiện về và làm điều gì đó kinh sợ để răn đe kẻ ác thì hay hơn chứ tả thực quá, chả thấy "sợ" tí nào...haha.
Trả lờiXóaHehehe..
Trả lờiXóaTks Vicente!
Đâu giám, đâu giám trình với Ngọc Ngạn. Cây nhà lá vườn, thấy đâu viết đó, nhớ đâu kể đó.
Chảng biết Ma dọa được ai, có dọa được kẻ tốt người xấu hay không. Nhưng có lẽ cái khu tập thể ấy không có kẻ xấu, toàn người tốt cả. Dó lẽ vậy, Sùng sống đã hiền, cục hiện vể chơi và nạt mất đứa trẻ chúng tôi mà thôi.
Ông này có khả năng viết rất mạnh, nhanh và hay hoán đổi ngôi vị khiến người đọc phải suy đoán!
Trả lờiXóaTks KT.
Trả lờiXóaTrên quan điểm tuốt tuồn tuột. Nghĩ sao, nhớ gì, viết nấy. Viết nhanh, xong post ngay, không sữa chữa, chính tả, chính hữu gì cả.
Nhưng còn 1 cái nữa: đó là niềm vui, refax cá nhân ==> Như Chu Văn Quềnh nói: Không nên kìm hãm cái sự sung sướng lại!
Chính vì vậy, tôi tự tin: VIẾT RẤT NHANH. mấy ông nhà văn, bloger viết còn tính toán, sửa đổi chứ tôi thì cứ thế tuốt!